Lúc trước năm Đàn Chi Uyển ba tuổi bị bắt cóc, bố Đàn và mẹ Đàn vô cùng bi thương, cực khổ tìm kiếm khắp nơi. Ba năm sau bọn họ gặp được Đàn Mạt vừa ra đời đã bị bố mẹ vứt bỏ, một là xuất phát từ sự đồng tình, hai là vì để có sự ký gửi về mặt tinh thần, bọn họ đã nhận nuôi Đàn Mạt.
Sau đó đến năm Đàn Mạt mười tuổi, Đàn Chi Uyển được tìm lại, được đón về nhà, khóc nháo bảo bố mẹ hãy đuổi cô đi.
Cho đến tận lúc đó, Đàn Mạt mới biết rằng mình không phải là con ruột của bố mẹ.
Năm đó, cô bé nho nhỏ là cô đứng ở trong góc, sợ bị người ta vứt bỏ lần nữa, đôi mắt khóc đến đỏ bừng.
Sau đó Đàn Mạt mới hiểu những hạnh phúc và niềm vui đó giống như giấc mộng được dệt ra, có thể hóa thành bong bóng trong phút chốc.
Gió thổi mái tóc của cô bay tán loạn.
Đàn Mạt thu hồi ánh mắt, đóng cửa sổ lại, dập tắt luôn cả những ký ức đó.
…
Trở về chung cư, những chuyện xảy ra ở nhà họ Đàn bị Đàn Mạt ném ra sau đầu một cách nhanh chóng.
Mất hết một ngày, cộng thêm thức suốt một đêm, cô đã chỉnh sửa xong phương án hợp tác với Cao Sáng, ngày hôm sau lập tức báo cáo lên nhà trường.
Lúc ban đầu, khi thầy giáo nghe thấy Đàn Mạt đề nghị đổi đối tượng hợp tác từ TOC thành Cao Sáng, vẫn hơi lo lắng về thực lực của Cao Sáng. Nhưng sau khi nghe Đàn Mạt đưa ra rất nhiều ví dụ và phân tích khách quan, cuối cùng thầy giáo cũng bị thuyết phục. Dù sao nếu có thể ủng hộ sản phẩm trong nước thì đương nhiên là không thể nào tốt hơn.
Các thành viên của nhóm lập kế hoạch rèn sắt nhân lúc còn nóng, đến tập đoàn Cao Sáng tiến hành tìm hiểu sâu hơn. Đàn Mạt không cần lo lắng chuyện này nữa, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi vài ngày.
Trong chớp mắt, cuối tuần đã đến.
Thứ bảy Đàn Mạt nhận được nhiệm vụ từ trường, phải đến chi nhánh ở Du Ninh của trường để quay đoạn phim ngắn phỏng vấn về kỷ niệm ngày thành lập trường.
Địa chỉ của trường nằm trên núi Du Ninh, thuộc vùng ngoại ô thành phố Lệ, vốn dĩ là một địa điểm du lịch.
Vì vậy sáng ngày thứ bảy, Đàn Mạt ngồi xe khách đến núi Du Ninh.
Dưới bầu trời trong xanh, không hề có mây, bầu không khí trên núi rất trong lành, trong mắt toàn là màu xanh biếc.
Học tập ở đây, ngoại trừ đi lại không tiện ra thì cũng rất tốt, giống như đi nghỉ dưỡng hơn.
Đi dọc theo đường núi uốn lượn, chín giờ, Đàn Mạt lên đến trường Du Ninh ở lưng chừng núi.
Cô đã liên lạc với học sinh ở đây trước rồi, khi đi vào cổng trường, cô nhìn thấy có hai nam một nữ đang đợi dưới gốc cây cổ thụ thì đi qua đó
“Xin chào, chị là Đàn Mạt.”
Ba người chú ý đến Đàn Mạt, một cô gái mặc váy ngắn màu tím nhạt, cao gầy thanh tú, có gương mặt búp bê mang theo nét trẻ con.
Bọn họ đều ngây ra “Đàn, đàn chị Đàn?”
“Ừm.”
Ba người chào hỏi cô, sau khi hàn huyên vài câu, Đàn Mạt nói “Vậy bây giờ chúng ta đi quay nhé?”
“Vâng.”
Đàn Mạt đi ở phía trước, một chàng trai ở phía sau kinh ngạc kêu lên “Trông đàn chị Đàn giống như đàn em năm nhất vậy, đáng yêu quá đi mất ”
Cô gái bên cạnh kích động “Không hổ là hoa khôi được đại học F công nhận, trông còn đẹp hơn cả trên ảnh ”
“Một cô gái như cậu mà cũng si mê vậy sao?”
“Cậu thì hiểu cái gì, con gái tụi tớ cũng muốn đến gần người đẹp đấy có được không…”
Sau khi bốn người đi đến nơi quay phim, Đàn Mạt và bọn họ trao đổi về yêu cầu quay chụp “Đoạn phim mừng kỷ niệm ngày thành lập trường lần này, tụi chị muốn thể hiện theo phong cách hồi tưởng lại thời gian, một trong những cảnh đó quay ở dưới gốc cây ngô đồng này đi…”
Đàn Mạt thị phạm trước một lần, ba người họ vừa chụp, cô vừa đứng bên cạnh hướng dẫn.