Chủ yếu là cô không biết nên hình dung quan hệ của mình và Tạ Kỳ Thâm như thế nào, lại sợ người khác hỏi này hỏi nọ, chắc sẽ kéo thêm nhiều phiền phức cho anh…
Đàn Mạt không nghĩ nhiều nữa, tiếp tục đi vào trong nhà hàng.
…
Dưới ánh hoàng hôn, màn đêm dần buông xuống.
Đàn Mạt một mình thưởng thức bữa tối tinh xảo, từ nhà hàng đi ra, cô không còn nhìn thấy đám người Tạ Kỳ Thâm nữa.
Chuyến xe khách cuối cùng về thành phố là chín giờ, cô đi đến phiên chợ ở trấn cổ dạo một lúc.
Trên đỉnh đầu sương dày trăng mỏng, sắc trời dần dần thay đổi, qua một lúc sau, vài tiếng sấm vang lên, những hạt mưa tức khắc rơi xuống.
Đàn Mạt bung dù, nhìn thấy bây giờ cũng không cách nào tiếp tục đi dạo nữa, chỉ đành đi ngược về.
Lúc đi đến trạm xe, đúng lúc một cuộc điện thoại gọi đến.
Là Đàn Viễn Chu gọi.
Đàn Viễn Chu là chú út trên danh nghĩa của cô, chỉ lớn hơn cô vài tuổi, bình thường rất thương yêu cô, quan hệ của Đàn Mạt và anh ta là tốt nhất. Hơn nữa Đàn Viễn Chu lại là anh em của Tạ Kỳ Thâm, lúc trước cô quen biết với Tạ Kỳ Thâm cũng là bởi vì Đàn Viễn Chu nhờ vả Tạ Kỳ Thâm chăm sóc cho cô.
Đàn Mạt nghe máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nam cà lơ phất phơ, có chút ý muốn tính sổ “Đàn Mạt, đã bao lâu cháu không liên lạc với chú rồi?”
“Chú út.” Đàn Mạt nghe thấy giọng của anh ta, cười đến hàng mày cong cong “Không phải chú cũng không có liên lạc với cháu sao?”
Đàn Viễn Chu cười khẩy “Chẳng lẽ không phải người làm cháu gái như cháu nên liên lạc với chú trước sao?”
Cô mỉm cười “Gần đây cháu đang lên kế hoạch cho kỷ niệm ngày thành lập trường, bận quá.”
“Vậy tối nay ra ngoài ăn khuya nhé?”
“Tối nay chắc là không được rồi, bây giờ cháu còn đang ở trên núi Du Ninh nè.”
“Cháu chạy đến đó làm gì?”
Đàn Mạt giải thích nguyên nhân, nhắc đến việc bây giờ đang mưa, cô đoán phải rất tối mới về đến thành phố. Đàn Viễn Chu nghe thấy thì đề nghị “Thực ra cháu không cần trở về vội, có thể ở lại trên núi một đêm mà?”
“Thôi, đặt homestay phiền phức lắm…”
Người đàn ông khẽ cười thành tiếng “Trên núi có biệt thự, tối nay cháu có thể đến đó ở trọ một đêm.”
“Hả?”
…
Mười phút sau, Đàn Mạt đi theo hướng dẫn mà Đàn Viễn Chu gửi qua, tìm thấy một ngôi biệt thự ở trên đỉnh núi.
Đàn Viễn Chu có sản nghiệp lớn, không thiếu nhà cửa ở khắp nơi, anh ta nói ngôi nhà này có người đến quét dọn định kỳ, Đàn Mạt nghĩ trời mưa mà bôn ba thì cũng quá phiền phức, nên dứt khoát ở lại một đêm.
Sau khi nhập mật mã, Đàn Mạt đẩy cửa đi vào, tìm đôi dép lê thay, đi vào phòng khách rộng lớn, đánh giá quanh một vòng.
Buổi tối một mình ở nơi rộng lớn thế này, dù sao cũng có hơi âm u và đáng sợ…
Gan cô rất nhỏ, mau chóng bật hết tất cả đèn lên, đi đến ban công vườn hoa bên ngoài.
Toà biệt thự này có nơi ngắm mặt trời mọc đẹp nhất, vị trí địa lý cực tốt, từ đây nhìn ra còn có thể ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố Lệ.
Chỉ là bây giờ trời đang mưa, trước mắt là một màn tối đen.
Đàn Mạt trở vào trong nhà, lên tầng tắm rửa.
Nửa tiếng sau, cô tắm rửa xong, định xuống tầng tìm ly để uống nước. Cô chậm rãi đi xuống, để ý thấy bên cạnh cầu thang chạm rỗng có đặt rất nhiều đồ cổ.
Không ngờ chú út của cô còn có sở thích bày trí tao nhã thế này…
Đàn Mạt nhìn thấy một cái bình hoa tráng men màu xanh thẫm tinh xảo, đang lấy xuống xem, đột nhiên nghe thấy ở cửa ra vào tầng dưới của biệt thự truyền đến tiếng lách cách, là tiếng ấn mở nắm tay cầm.
Cửa từ từ mở ra.
Bầu không khí đột nhiên đông cứng lại, bên tai chìm vào sự yên tĩnh kỳ lạ.
Một giây sau, cô nhìn thấy người bước vào…
Là Tạ Kỳ Thâm.