⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này, bọn họ đã cảm nhận được khí thế của một đàn chị từ cô, nhưng lại không hề có cảm giác áp bức, quan trọng là cô vô cùng đáng yêu dịu dàng, khiến người ta muốn không thích cũng khó.
Mất hơn nửa ngày, buổi chiều bọn họ thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ quay chụp.
Đàn Mạt bảo bọn họ chỉnh sửa tài liệu gốc xong rồi gửi cho cô. Ba người tiễn cô đến cổng trường, lại không nỡ chia tay mà thêm wechat của cô “Đàn chị Đàn, có thời gian thì đến trường chúng em chơi nữa nhé ”
“Được.”
Đàn Mạt cười tạm biệt bọn họ, sau đó rời khỏi trường học, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời vẫn sáng trong.
Vẫn còn sớm, cô có thể đi dạo trên núi.
Trên đường đi, Đàn Mạt quay chụp phong cảnh, đến chạng vạng, cô đến trấn cổ trên đỉnh núi, cũng là đoạn đường thương mại hoá phồn hoa nhất của núi Ninh Dụ
Đàn Mạt lên mạng tra, biết được ở đây có một nhà hàng tây rất có phong cách, trong đầu cô xoay chuyển, nghĩ rằng mình có thể tiện tay quay một vlog khám phá ẩm thực ở đây.
Cô đi theo bản đồ tìm đến nhà hàng đó, biển hiệu màu đen vàng vừa khiêm tốn nhưng lại xa hoa. Cô đi vào trong, bước xuyên qua hành lang dài, tự nói với máy ảnh
“Bây giờ tôi đã đến rồi, ánh sáng trong nhà hàng khá là mờ, nghe nói trước kia còn có người nổi tiếng từng đến nhà hàng này…”
Đàn Mạt tập trung quay trang hoàng của nhà hàng, từ từ lùi ra sau, đột nhiên có một cánh tay ôm lấy cánh tay cô, kéo cô sang một bên.
Cô suýt nữa đã đụng vào ngực của người đó.
Mùi gỗ đàn hương quen thuộc xộc vào hơi thở của cô.
Lúc này, một nhân viên của cửa hàng đẩy xe đẩy mau chóng lướt qua người Đàn Mạt, cô ngẩng đầu lên, ai biết lại chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm vô cùng quen thuộc của Tạ Kỳ Thâm.
Người đàn ông mặc tây trang cao cấp, một tay bỏ vào túi, bóng dáng thon dài đứng ngược sáng, giấu đi đôi mắt đào hoa, ánh sáng thanh nhã rọi vào.
Một giây sau, giọng nói trầm thấp của anh đã đưa cô quay về hiện thực
“Đừng chỉ lo quay phim, nhìn đường đi.”
Đàn Mạt ngẩn ra một lúc, vành tai hơi nóng “Sao anh cũng ở trên núi Du Ninh vậy…”
“Đến họp.”
Lời ít mà ý nhiềụ
Đàn Mạt còn chưa kịp nói gì, mấy người nam nữ mặc tây trang giày da đi từ ngoài cửa vào, bên cạnh mỗi người đều có trợ lý đi theo, vừa nhìn là biết có thân phận cao quý.
“Tối nay tổng giám đốc Tạ làm chủ, làm sao chúng tôi có thể không đến được.”
Mấy người vừa nói vừa cười bước lên, chú ý đến Đàn Mạt trước mặt Tạ Kỳ Thâm, họ hơi ngạc nhiên, một ông tổng trong đó nhận ra Đàn Mạt “Ôi, đây không phải là con gái của ông Đàn sao? Đàn… Đàn Mạt đúng không?’
Đàn Mạt nhận ra đối phương là đối tác làm ăn của bố mình, trước đây từng đến nhà cô làm khách, cô gật đầu “Chào chú Lý.”
“Trùng hợp vậy, tôi vừa thấy cô và tổng giám đốc Tạ nói chuyện với nhau, thì ra hai người quen biết nhau sao?” Tổng giám đốc Lý tò mò.
Mấy người nhìn về phía Đàn Mạt với vẻ nhiều chuyện, cô nhìn người đàn ông có địa vị trung tâm trên con đường danh lợi, tim cô siết chặt lại, nhỏ giọng nói “Tôi và tổng… tổng giám đốc Tạ không thân lắm.”
Đàn Mạt vừa dứt lời, đã chạm ngay vào ánh mắt của Tạ Kỳ Thâm.
Người đàn ông nhìn cô, đôi mắt sâu không thấy đáy, đột nhiên khiến người ta thấy chột dạ.
Tổng giám đốc Lý sáng tỏ, vô tình hiểu rõ, cười ha ha hỏi Tạ Kỳ Thâm “Tổng giám đốc Tạ, vậy chúng ta vào thôi? Phòng bao đã đặt rồi.”
Tạ Kỳ Thâm đáp một tiếng, thu lại ánh mắt lạnh như băng, xoay người đi thẳng vào trong nhà hàng.
Đàn Mạt nhếch khóe môi, chào tạm biệt tổng giám đốc Lý.
Một hàng người nhanh chóng biến mất trong phạm vi tầm mắt của cô, Đàn Mạt hoảng hốt vài giây.
⬅ Trước Tiếp ➡