Chương 32
Mộ Thiển Thiển bị thanh âm thô bạo của hắn mị hoặc đến co rụt lại hoa huyệt, dâm thủy lại chảy thêm một bãi, ngoan ngoãn đem đầu lưỡi thò ra, lập tức đã bị hắn cắn lấy, dùng sức mút vào.
Phấn lưỡi giống như bị hắn hút vào bụng, cánh môi bị gặm cắn tàn nhẫn, nàng bắt đầu cảm thấy đau đớn, hô hấp cũng càng ngày càng không thuận.
"A...... Ngô ngô......" Thiển Thiển bắt đầu giãy giụa, không chỉ hô hấp không được, trước ngực cũng truyền đến đau đớn, đầu vú nho nhỏ phấn nộn sắp bị hắn nhéo đứt, nhưng hắn vẫn đè lại đầu, điên cuồng hôn nàng, tay lại chà đạp đầu vú yếu ớt của nàng.
Cảm thấy hít thở không thông xen lẫn đau đớn, làm Mộ Thiển Thiển lại tìm về một chút lý trí, thân thể mỗi một giác quan đều cảm thấy được rõ ràng, côn thịt to lớn kia vẫn như cũ cắm trong hoa kính, còn có môi lưỡi nóng bỏng......
"A Không...... Ân a a......" Cái miệng nhỏ cuối cùng được nghỉ ngơi một lát, nàng đang muốn há mồm thở dốc, không ngờ đại nhục bổng thế nhưng đột nhiên cắm vào, đôi mắt ngập nước của Mộ Thiển Thiển trừng lớn, trước mắt tối sầm, chỉ cảm thấy khoái cảm to lớn nháy mắt đem thân hình nho nhỏ của nàng bao phủ, làm nàng trừ bỏ run rẩy hứng lấy từng đợt từng cao trào thì chẳng làm được gì khác.
Lượng lớn tinh dịch nóng bỏng trào ra, đã dính ướt quần áo của Hách Liên Tử Câm, hắn há mồm thở phì phò, bỗng dưng côn thịt lùi xa, hoàn toàn rời xa thân mình nàng, tùy tay đem nàng đẩy ngã xuống, bàn tay to giơ tay xé áo mình ra.
Roẹt một tiếng, một bộ áo trắng phiêu dật hoàn toàn bị xé nát, theo tay hắn vung ra, ở giữa không trung vẽ ra một đường cong hoàn mỹ, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
Mộ Thiển Thiển thở hổn hển quay đầu lại, trong tầm mắt, nam nhân trần truồng cùng cơ bắp rắn chắc no đủ đến mức cả vân da đều có thể nhìn rõ, không sót gì.
Hắn trông ôn nhuận, lại giống như tiên, nhưng cởi quần áo, lại có bộ dạng cường hãn như vậy, khi hắn tới gần, Mộ Thiển Thiển chỉ cảm thấy bản thân lại run rẩy lần nữa, nhưng lần này, lại bởi vì sợ hãi hơi thở nồng nặc sự nam tính của hắn......
Côn thịt vì tình dục mà trở nên nóng bỏng đỏ đậm lại lần nữa để trước cửa hoa huyệt của Mộ Thiển Thiển, hơi thở của hắn nóng đến mức làm nàng theo bản năng muốn lùi bước, nhưng, Hách Liên Tử Câm không cho phép
Côn thịt đã chuẩn bị chiến đấu cả rồi, sao lại cho nàng không chiến mà chạy?
Hoa huyệt bị cắm lúc lâu vẫn như cũ khẽ nhếch, hoa môi ướt đẫm bị đẩy ra, hai mắt Hách Liên Tử Câm lập loè màu đỏ tươi thú tính, hai tay thô lệ nắm chặt eo nàng, bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng,thịt hành thô dài thế như chẻ tre, mạnh mẽ cắm vào, cắm đến tận cùng.
"A Ân a......" Mộ Thiển Thiển run rẩy, vô lực thừa nhận.
Sau khi côn thịt đi vào, căn bản không hề dừng lại, không ngừng thọc vào rút ra trong tiểu huyệt ẩm ướt, tốc độ điên cuồng cùng lực cắm càng ngày càng mạnh, cắm đến Mộ Thiển Thiển trừ bỏ không ngừng thét chói tai, thì ngay cả sức để thở cũng không có.
Lực cắm thật đáng sợ, tốc độ mau đến mức làm người ta không thể thừa nhận......
"A a......"
Thân thể nhỏ nhắn theo va chạm của hắn mà không ngừng lắc lư, thịt hành thô to đến cơ hồ muốn làm hư hoa huyệt, Mộ Thiển Thiển bị làm được váng đầu hoa mắt, hoa huyệt rõ ràng bị cắm đến đau quá, nhưng, một cổ khoái cảm không nói nên lời lại từ hoa huyệt không ngừng trào ra, không ngừng tràn trề, cuối cùng, hoàn toàn bao phủ lấy nàng.
"A...... A a Tử Câm...... A "