Chương 33
Thân hình run rẩy nhỏ xinh của nữ nhân, nhìn trên vách tường chiếu ra hai cái bóng kia, cũng nhìn thấy cây gậy thô dài kia không ngừng ra vào nàng thân thể, thứ đó..... to như vậy, dài như vậy, nàng vậy mà lại có thể nuốt vào toàn bộ......
Thể xác và tinh thần bị kích thích đến điên cuồng run rẩy, sau một tiếng cao vút thét chói tai, hoa huyệt bỗng nhiên trào ra một cỗ mật dịch nóng bỏng, sau đó, toàn bộ huyệt động điên cuồng co rút lại.
"Tiểu yêu tinh " Hách Liên Tử Câm chửi nhỏ một tiếng, thịt hành bị hoa huyệt gắt gao hút lấy, không ngừng hướng vào chỗ sâu trong tử cung, mạnh giống như nếu không hút lấy cả linh hồn của hắn thì không cam lòng, làm hắn hoàn toàn nổi cơn điên.
Cuối cùng sau mấy chục lần cường hãn thọc vào rút ra, hắn đem thịt hành đưa vào chỗ sâu nhất trong hoa huyệt, đụng đến miệng tử cung, phun từng đợt tinh dịch nóng bỏng của chính mình vào chỗ sâu nhất ở hoa tâm.
"A......" Mộ Thiển Thiển đã hoàn toàn xụi lơ, lại vẫn như cũ bị tinh dịch nóng cháy của hắn kích thích đến hoa huyêkt lại lần nữa run rẩy không ngừng......
Cho rằng hết thảy đều đã qua, không nghĩ mới qua không đến nửa nén hương thời gian, thịt hành vẫn như cũ ở bên trong hoa huyệt nàng thế nhưng lại lần nữa trướng to, lại lần nữa ở tiểu huyệt ẩm ướt của nàng điên cuồng thọc vào rút ra "A......"
...... Nàng không biết chính mình đã cao trào bao nhiêu lần, chỉ biết là khi côn thịt của nam nhân sau lưng hoàn toàn rời khỏi chính mình, nàng đã hoàn toàn không còn chút sức lực, mềm như bông mà ngã vào trên giường, hai cái đùi không thể khép lại.
Ít nhất...... Có một canh giờ đi? Hắn vậy mà làm nữ nhân này suốt một canh giờ
Nhìn tinh dịch trắng đục hòa thành hỗn hợp với mật dịch của nàng từ cửa hoa huyệt khẩu chậm rãi chảy ra, đáy mắt Hách Liên Tử Câm từ màu đỏ tươi chậm rãi trở về bình tĩnh.
Không có tình yêu, lại...... vẫn muốn nàng, thậm chí, làm tận hai lần
Mộ Thiển Thiển tỉnh lại lần nữa, đã là lúc mặt trời lặn.
Ký ức trước khi ngất xỉu ùa về, lúc này không bị mê tình hương khống chế, ý thức của nàng đã hoàn toàn thanh tỉnh lại.
Làm ta...... làm ta từ phía saụ..... Cường bạo ta...... Cầu xin ngươi, Tử Câm, mau làm ta......
Nàng nhắm mắt lại, giữa hai chân có đau nhức, cũng không bằng đau đớn trong lòng, từ khi nào, nàng lại trở nên dâm tiện phóng đãng như thế?
Đến nơi này mới có hai ngày thôi, hai ngày ngắn ngủi, không chỉ thân phận, mà còn cả thân thể và chính nàng cũng thay đổi.
Nàng trở nên thật đáng sợ......
"Là do bị mê tình hương khống chế, không phải lỗi của cô, sau này sẽ đỡ hơn nhiềụ"
Tiếng nói dễ nghe truyền đến từ mép giường, nàng hơi hơi nghiêng đầu nhìn qua, Hách Liên Tử Câm đã ăn mặc chỉnh tề, đứng ở đó, nhìn nàng.
Thanh âm có vài phần dịu dàng, nhưng, ánh mắt hắn nhìn nàng lại bình tĩnh không gợn sóng. Nam nhân vừa cùng nàng điên loan đảo phượng, liều chết triền miên trên giường đó, giờ lại chẳng khác kẻ xa lạ là bao.
Mộ Thiển Thiển theo bản năng muốn ôm chăn sát vào người, nhưng khổ nỗi tay chân đều không nhấc lên nổi, mí mắt cũng ngày càng nặng.
Hách Liên Tử Câm buông chén thuốc trong tay ra, cúi người xuống muốn nâng nàng dậy, thấy nàng tránh né, hắn lãnh đạm nói cô dù gì cũng là nương tử của ta, đã bái đường thành thân rồi, dù có muốn cô cũng là chuyện bình thường, có gì mà hoảng sợ?"
"Ngài thích ta sao?" Mộ Thiển Thiển vừa hỏi xong đã cảm thấy hối hận, Thất Công Chúa là người như thế nào? Người như vậy làm gì có ai thích? Bọn họ ở trong công chúa phủ là có mục đích riêng, tuyệt đối không phải vì nàng.