Chương 7
Kiều Khả Nam ở dưới trướng của anh hai tháng. Nói thật, Lục Hành Chi không phải một cấp trên khó tính, nếu cố ý vạch lá tìm sâu thì Anh rất nghiêm khắc, nhưng là nghiêm khắc đúng. Chí ít anh không dấu nghề, khi giải quyết công việc cũng không keo kiệt, thường lắng nghe ý kiến cấp dưới, cho hắn được lên tiếng, trên phương diện công việc, Kiều Khả Nam chẳng những không ghét, mà còn rất hâm mộ anh.
Lén nói riêng chút, hắn rất thích người này. Tất nhiên, “yêu thích” ở đây là kiểu tâm trạng xốn xang của mấy em gái khi được gần crush của mình ấy.
Dù sao hắn cũng là Gay
Kiều Khả Nam bỗng nhiên chột dạ, vô thức liếc sang bên.
Lục Hành Chi ngồi ở đó, trông hệt như một pho tượng trang nghiêm, anh chí ít cũng phải cao 1 mét 85, thân hình thẳng tắp, đường nét sắc sảo, mũi cao môi mỏng, cực kỳ khôi ngô. Anh mặc một bộ tây trang màu xám được là ủi phẳng phiu, trên cổ áo luôn hiện hữu nút thắt Double Windsor khéo léo, thể hiện anh không phải một con người dễ thỏa hiệp.
Nút thắt Double Windsor một kiểu thắt cravat, thường được dùng trong các bữa tiệc trang nghiêm hoặc các buổi gặp gỡ đối tác kinh doanh
Chưa cần bàn đến những thứ khác, chỉ riêng cái mẽ kia thôi, Lục Hành Chi đã thừa sức khiến các bà các cô điên cuồng bỏ phiếu
So với các nam đồng bào khác, Kiều Khả Nam luôn rất tự tin, nhưng đứng cạnh Lục Hành Chi, ít nhiều vẫn kém hơn xíụ
Nhìn khí chất của người ta kìa Hắn không nhịn được nghĩ, giả sử Lục Hành Chi bị Tô Phái cắm sừng, không biết anh sẽ phản ứng thế nào….
Mắt Kiều Khả Nam bỗng hơi cay, cứ có cảm giác mình bị bỏ rơi.
Hắn mỉa mai nghĩ, chốc chốc lại xoa má chống cằm, lật qua lật lại quyển “Lục pháp toàn thư”, cứ như có moi được giải pháp từ trong đó vậy. Chỉ còn nửa tiếng để hoàn thành, rồi trình lên cho ngài Lục Hành Chi, nghĩ đến là thấy đau dạ dày…
Lục pháp toàn thư Bộ sách luật 6 quyển
Kiều Khả Nam có một tật xấụ
Thời điểm hắn sa vào trạng thái ngẩn ngơ, sẽ vô thức đem những đồ vật dài dài bên cạnh đưa vào miệng nhằn ── khi thì bút viết, khi là chiếc đũa, kiểu kiểu vậy.
Cái nết này đã bị Tô Phái phê bình rất nhiều lần, cậu nói trông như tật xấu của mấy đứa con nít ấy, hắn cũng chú ý sửa chữa, gần một năm nay hầu như không còn tái phạm, nhưng giờ Tô Phái đã đi, không còn ai quản, thế là Kiều Khả Nam lại chứng nào tật nấy. Hắn một tay lật sách, một tay bỏ đuôi bút vào miệng, nhẹ nhàng cắn.
Hắn cắn không mạnh, chỉ dùng đuôi bút mài hàm trên, đầu lưỡi hơi lộ ra.
Lục Hành Chi muốn bước vào giới chính trị, cho nên đa số các án kiện anh đảm nhận đều ít nhiều liên quan đến tranh chấp giữa các chính khách.
Hơn nữa case này còn là án tham nhũng.
Kiều Khả Nam nhức đầu, mà càng nhức đầu hắn càng cắn bút.
Thình lình, tiếng giọng trầm lạnh vang lên, người nọ nói ” … Sắp cắn hỏng bút rồi kìa.”
Kiều Khả Nam giật mình, vừa ngẩng đầu liền bị ánh mắt sắc sảo của Lục Hành Chi phiu phiu bắn tới, hắn xấu hổ đỏ bừng má, vội vàng bỏ bút xuống.
Uhuhu, trông ngu chết.
Lục Hành Chi chăm chú nhìn hắn, đôi mắt kia vừa đen vừa sâu, lờ mờ mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứụ Kiều Khả Nam nghĩ bụng chắc sếp đang hối thúc mình, không dám chậm trễ nữa, tăng tốc hoàn thành công việc.