Chương 8
Quả nhiên có người “giám sát” thì khác hẳn, Kiều Khả Nam làm xong trước mười lăm phút, dò lỗi chính tả một lần, in ra, trình đến tận tay Lục Hành Chi.
Hai người ngoài quan hệ cấp trên cấp dưới, thì còn thêm quan hệ hướng dẫn. Anh lật từng tờ kiểm tra, môi mỏng khẽ nhếch, Kiều Khả Nam cảm thấy mồ hôi mẹ mồ hôi con đang thi nhau túa ra, quan sát người đàn ông kia cầm bút khoanh gạch một hồi, nói “Cầm về sửa lại những chỗ này.”
Kiều Khả Nam nghe xong, nhẹ nhõm thở phào.
Chí ít cũng tiến bộ so với hồi đầu, khi đó toàn là “Viết lại”, “Cậu là học sinh tiểu học sao? Rất tiếc, kiểm sát trưởng không phải.” Ngụ ý hắn viết chẳng nên hồn, thua cả đứa nhóc tiểu học.
“Phần áp dụng điều luật cần dùng nhiều hơn.” Lục Hành Chi nói.
“Dạ, vâng…” Kiều Khả Nam gật đầu như giã tỏi, đứng trước mặt Lục Hành Chi, hắn không có gan trả treo anh.
Hắn muốn nhận tài liệu, Lục Hành Chi lại không nới lỏng tay, Kiều Khả Nam nghi ngờ hỏi “Luật sư Lục?”
“Cậu…”. Lục Hành Chi nhìn hắn, ánh mắt thâm trầm, dường như muốn nói thêm gì đó, cuối cùng anh chỉ nâng mi lạnh nhạt đáp “Không có gì.”
Làm cho Kiều Khả Nam không hiểu ra sao.
Hắn trở lại vị trí, phát hiện ánh mắt Lục Hành Chi vẫn chăm chú nhìn mình, Kiều Khả Nam không nhịn được len lén cúi xuống kiểm tra khóa quần ── kỳ lạ, đâu bị gì đâụ
Kiều Khả Nam gãi đầu khó hiểu, vậy là sao chứ? Lại nói các cụ đã có câu “Người làm quân tử, nên rộng rãi vô tư”, nếu mình không làm sai, sao phải quan tâm ánh mắt người khác.
── Kiều Khả Nam trên một khía cạnh nào đó, đúng là một tên đầu gỗ.
◎ ◎ ◎
Kết thúc một ngày làm việc, Kiều Khả Nam trở về nhà.
Trong phòng không có ai, mấy hôm trước Tô Phái đã đến, đem tất cả đồ đạc còn sót lại chuyển đi, bao gồm chiếc gối ôm kẻ sọc màu xanh trên ghế sô pha.
Kiều Khả Nam bật đèn, hâm lại bữa tối bằng lò vi sóng.
Hắn bỗng phát hiện, ba phút khó khăn nhất trên đời nếu không phải đun nước, thì chính là chờ đồ ăn chín. Hắn ngẩn người nhìn chiếc đĩa quay trong lò, lại nhìn căn nhà trống trải chỉ có một mình, bỗng nhiên cảm thấy tủi thân muốn khóc.
Có lẽ đây là cô đơn, giống như thủy triều, bất chợt ập tới, chẳng thể đề phòng.
Vứt bỏ quá khứ hôm nay, ngày mai hắn lại là một trang hảo hán.
Kiều Khả Nam vẫn đang chìm trong tâm trạng nặng nề, một hơi ngốn hết đĩa mì spaghetti, sau đó khởi động máy tính, đăng nhập vào trang web luật sư, đọc thêm tài liệụ
Đây là giờ tự học ở nhà của hắn, nghề luật sư vất vả, thời gian ban ngày nếu không phải hầu tòa thì cũng đi gặp gỡ khách hàng, còn tìm tòi chứng cớ, nghiên cứu pháp luật, mở phiên tòa mô phỏng, thực hiện các công việc một cách trơn tru, chỉ có thể chờ hết giờ làm.
Ngày trước hắn không hào hứng lắm, có Tô Phái bên cạnh, Kiều Khả Nam lúc nào cũng muốn hai người sinh hoạt cùng nhau, cho dù phải xem mấy chương trình giải trí ngớ ngẩn nguyên đêm cũng được.
Giờ chỉ còn lại một mình, đương nhiên hắn phải làm chính sự.
Chưa tới một lúc, tiếng nhạc “tinh tinh” báo có tin nhắn vang lên. Là Hoa Cúc Đen.
Hoa Cúc Đen “Có đó không, có đó không?”
Joke Nam “Có, sao vậy?”
Hoa Cúc Đen “Anh đã tìm được người đồng ý khai bao cưng rồi ”
“Sặc ” Trời ạ, hắn thực sự quên mất chuyện này