Chương 17
Vũ Hoàng Huy nắm lấy hai bả vai của Kiều Hạ Linh xoay người cô lại, bắt cô phải đối mặt với mình rồi gằng giọng hỏi "Con khẳng định là sự cố ngoài ?".
Kiều Hạ Linh chần chừ rồi gật đầu đáp "Dạ phải".
Vũ Hoàng Huy cong môi lên mỉm cười "Chuyện đó đáng ra là sự cố ngoài ý muốn cho đến khi...con tự động dâng hiến cho chú Hạ Linh à".
Kiều Hạ Linh vẫn không dám nhìn vào mặt của Vũ Hoàng Huy, cô khẽ lên tiếng "Chú...đêm qua con không nở nhìn thấy chú bị dục vọng hành hạ nên mới làm như thế...con nghĩ là chúng ta nên quên đi thì hơn bởi vì chuyện này vô cùng sai trái, xét về mặt đạo đức, lương tâm hay pháp luật chúng ta đều sai mà".
Vẻ mặt của Vũ Hoàng Huy vô cùng thản nhiên như không có chuyện gì "Có gì mà sai chứ? Chúng ta yêu nhau thì đến với nhau là chuyện vô cùng bình thường mà Hạ Linh chẳng phải con bảo là con yêu chú sao? ".
Kiều Hạ Linh tỏ vẻ đau khổ cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt của Vũ Hoàng Huy rồi nói "Con yêu chú thì sao chứ chú đã có gia đình rồi...chú yêu con thì sao chứ chú cũng đâu thể đường đường chính chính mà đến với con được bởi vì chú hơn con đến những 18 tuổi cơ mà dư luận sẽ nói gì, còn gia đình chú thì sao? Con chỉ là một cô gái bình thường không quyền thế không địa vị nhưng chú thì khác chú là tổng giám đốc của tập đoàn lớn nhất cả nước là nhân vật được mọi người ca ngợi nếu bây giờ chúng ta cứ day dưa con mang danh tiểu tam phá hoại gia đình người khác cũng không sao nhưng con không thể nhìn chú bị gạch đá từ dư luận được...con yêu chú vì thế con thể vì sự ích kỷ của bản thân mà làm hại đến chú được".
Vũ Hoàng Huy nghe Kiều Hạ Linh nói mà trái tim đã dao động trong lồng ngực, đây chính là thứ mà mọi người gọi là tình yêu hay sao, tại sao đến hơn 40 tuổi rồi anh mới biết tình yêu là thứ tuyệt diệu như thế.
Tại sao ông trời lại để Vũ Hoàng Huy gặp Kiều Hạ Linh trễ đến 18 năm như thế, nếu anh gặp cô sớm hơn thì có lẽ cuộc đời đã viên mãn không phải vướng vào cuộc hôn nhân thương mại gượng ép với người mà mình không yêu còn phải giả vờ như đang vô cùng hạnh phúc nữa.
Vũ Hoàng Huy cho Kiều Hạ Linh một ánh mắt trấn an "Hạ Linh con nghe cho kỹ đây chỉ cần chú yêu con và con cũng yêu chú là đủ rồi...những chuyện khác con đừng để tâm đến nữa chú sẽ giải quyết ổn thỏa cả thôi".
Kiều Hạ Linh vẫn khẽ lắc đầu cô nhìn Vũ Hoàng Huy bằng ánh mắt tuyệt vọng rồi đưa tay gỡ tay anh ra khỏi người mình "Con đã quên tất cả những chuyện đã xảy ra...chú cũng hãy quên chuyện xảy ra đêm qua đi chúng ta trở lại như trước đây chỉ là quan hệ cấp trên và cấp dưới thôi".
Kiều Hạ Linh xoay người lại muốn dứt khoát tình cảm này, Vũ Hoàng Huy lại khẽ nhếch môi lên mỉm cười nhạt "Muốn chú quên thân thể kiều diễm này e rằng là chuyện không thể...còn nếu con vô tình quên rồi vậy cũng được thôi".
Kiều Hạ Linh bắt đầu bước đi ra ngoài, cô đưa tay mở cửa phòng tắm ra thì đột ngột có một bàn tay từ phía sau đẩy cánh cửa đóng sầm lại, cái bóng của Vũ Hoàng Huy phủ lên bóng dáng của cô trên cánh cửa.
"Chú làm vậy là có ý gì?" Kiều Hạ Linh giật mình xoay người lại.
Vũ Hoàng Huy đặt hai tay lên tấm cửa gỗ nhốt Kiều Hạ Linh vào chính giữa, người anh áp sát lên người cô, hơi thở của anh phả ra nóng hổi khi anh cúi đầu thì thầm vào tai của Kiều Hạ Linh mấy chữ "Nếu con đã quên vậy để... chú nhắc cho con nhớ".