Lầm Lỡ Ái Dục
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡

Kiều Hạ Linh mở to mắt kinh hoàng, cô cố gắng dùng tất cả sức lực của mình đẩy Vũ Hoàng Huy ra nhưng vô ích, cô hoảng loạn gào lên "Chú...mong chú tự trọng đừng làm bừa".
Vũ Hoàng Huy khẽ cong môi lên cười khoái trá "Đêm qua lúc con van xin chú "chơi" con thì tự trọng của con để ở đâu vậy hả Kiều Hạ Linh?".
Kiều Hạ Linh nhất thời cứng họng không nói được thêm lời nào.
Vũ Hoàng Huy cúi người xuống hôn lên đôi môi đỏ hồng của Kiều Hạ Linh, anh đưa lưỡi liếm môi cô, đầu lưỡi của Vũ Hoàng Huy dễ dàng tách đôi môi của Kiều Hạ Linh ra chui vào trong khoảng miệng của cô rồi tìm cái lưỡi của cô quấn quít nó hồi lâụ
Lúc Vũ Hoàng Huy dời khỏi đôi môi của Kiều Hạ Linh thì cả hai người được nối với nhau bằng một sợi chỉ bạc nhìn rất kích thích.
Kiều Hạ Linh chống hai tay lên ngực của Vũ Hoàng Huy lên tiếng cầu xin "Chú...cầu xin chú đừng như vậy nữa mà...hãy quên đi".
Trong mắt của Vũ Hoàng Huy toát lên những tia máu cùng sự tức giận, con mèo nhỏ này làm anh mê đắm thân thể kiều diễm đó rồi bảo anh quên đi sao, làm gì có chuyện dễ dàng như thế chứ.
Vũ Hoàng Huy đưa tay lên giật mạnh cái khăn tắm ra rồi dùng cái khăn đó cột chặt hai tay của Kiều Hạ Linh lên trên đỉnh đầu, anh áp sát thân thể vào người cô còn lưng cô thì dán chặt vào cánh cửa gỗ phía saụ
hương đó ạ
Ngoan mút nó đi
Vũ Hoàng Huy buông tha cho bên vú bị bú mút đến đỏ hồng lên, anh dời môi mình qua cái vú còn lại, đầu lưỡi của anh liếm nhẹ vào đầu ti của Kiều Hạ Linh làm cho hai chân cô mềm nhũng ra muốn khụy xuống.
Vũ Hoàng Huy lại đưa một chân của mình vào giữa hai chân của Kiều Hạ Linh để cô giữ nguyên tư thế đứng dựa lưng vào cánh cửa của phòng tắm, anh khẽ ma sát chân mình và bộ phận nhạy cảm của Kiều Hạ Linh làm cho mặt cô ửng đỏ, mồ hôi nhuễ nhoãi rơi xuống.
Kiều Hạ Linh nhăn mày lên tiếng cầu xin "Đủ rồi...xin chú tha...cho con...á...á...á".
Vũ Hoàng Huy dùng hai hàm răng của mình khẽ cắn nhẹ rồi day đầu vú của Kiều Hạ Linh làm cho cô không chịu nổi hét lên "A...a...a...dừng lại...ưm...ưm".
Sau một hồi đùa bỡn cặp nhủ hoa kia đã tay rồi, Vũ Hoàng Huy mới lấy chân mình ra khỏi háng của Kiều Hạ Linh, cô trượt dài theo cánh cửa ngồi bệt xuống đất, anh kéo cô quỳ gối xuống đất trước mặt mình.
Kiều Hạ Linh thở hỗn hễn cô khẽ mừng thầm giống như là sống sót sau đại nạn khi Vũ Hoàng Huy đã tha cho cô nhưng ai ngờ không phải như vậy.
Vũ Hoàng Huy đưa tay mở dây nịt ra rồi kéo khóa của chiếc quần tây màu đen được ủi thẳng tắp không có lấy nếp nhăn kia xuống, chiếc quần lót nhỏ không đủ che đi vật đàn ông đang ngẩng cao đầu của anh.
Kiều Hạ Linh hốt hoảng lùi lại phía sau một chút nhưng do tay bị trói nên cô khó di chuyển vô cùng, cô mở to mắt hỏi "Chú...đây là đang muốn làm gì?".
Vũ Hoàng Huy khẽ cong môi lên mỉm cười để lộ vẻ mặt điển trai đầy yêu mị "Đang muốn làm việc mà tối hôm qua vẫn chưa thể làm được đó mà" đồng thời cởi bỏ chiếc quần nhỏ trên người mình ra.
Kiều Hạ Linh mở to mắt nhìn cự long màu hồng tía nổi đầy gân guốc kia đang ngẩn cao đầu vô cùng hiên ngang, tuy là tối qua cô đã được nhìn thấy nhưng bây giờ nó chĩa ngay trước mắt cô làm cho cô thấy thật rõ từng thớ thịt từng tia máu trên đó, Kiều Hạ Linh khẽ nhắm mắt lại lên tiếng "Chú...xin chú đừng như vậy nữa mà".


⬅ Trước Tiếp ➡