⬅ Trước Tiếp ➡

Ngữ khí cậu dữ dằn, không có chút khách khí, nhưng Tiểu Điền biết cậu thật tâm xin lỗi, cũng biết đã xảy ra chuyện gì đó nhưng không tiện hỏi, chỉ khô khan nghẹn ra một câu "Không sao, cậu đẹp như vậy, lại rất cố gắng, nhất định sẽ nổi."
Tạ Nhan bỗng nhiên cười cười, thờ ơ lắc lắc đầụ
Cậu không dừng lại, hướng  Tiểu Điền vung vung tay, đi tới trạm xe buýt ngoài phim trường, cũng không xem là xe nào trực tiếp ngồi lên rời đi.
Phim trường ở vị trí hẻo lánh ít người ngoài lui tới, nhân viên đều có xe đoàn, trên xe buýt không có mấy người, Tạ Nhan ngồi ở cuối, chống cằm, không có mục đích nhìn ra cửa sổ.
Kỳ thực cậu biết mình không nên đánh người, có thể uyển chuyển từ chối, có thể không cần thiết huyên náo như thế, cho nên hiếm thấy do dự một lần, nhưng vẫn không thể dằn xuống tính khí. Biết rằng đối với người ngoài nên nhẫn nại, dù sao cũng không bị thương tổn thật sự, chỉ cần lá mặt lá trái, nhưng Tạ Nhan không làm được, cậu có thể chịu khổ, có thể chịu tội, lại không thể khoan dung chuyện như vậy.
Cậu vốn không phải là người có tính khí tốt.
Cũng không có gì, Tạ Nhan nhìn thoáng qua đốt ngón tay vì đánh người mà đỏ một chút, lại nghĩ, coi như tự tặng mình quà sinh nhật hai mươi tuổi, dạy dỗ một người vốn nên bị dạy dỗ.
Chỉ là lại mất đi một cơ hội, thậm chí ở phim trường này tìm không được một nhân vật khác có thoại.
Lại phải về đi diễn thi thể.
Bất quá đây cũng không phải là lần đầụ Tạ Nhan xuất thân từ viện mồ côi, từ nhỏ đã đẹp trai, tính khí lại lạnh lùng không thích gần người khác, không thể cùng tiểu hài tử khác chơi đùa, luôn bị xa lánh. Người khác đối với cậu bạo lực, cậu liền muốn bạo lực trở lại, một chút không có thể chịu thiệt, tại viện mồ côi cũng là người gây chuyện thị phi cứng đầu, bởi vì tính khí như vậy, cũng không được nhân viên công tác yêu thích. Cho nên vừa đến mười tám tuổi, liền lập tức bị chạy ra. Tạ Nhan đang học cấp ba, không có văn hóa gì, chỉ có thể ra sức, mới bắt đầu đến công trường tìm việc khiên gạch. Cậu đẹp trai như vậy, không đợi tới phú bà đã được môi giới công ty người mẫu nhìn trúng.
Công ty kia cũng không tệ lắm, là do bất động sản triển khai đầu tư, không thiếu tài nguyên. Người môi giới cũng rất thích Tạ Nhan, cảm thấy cậu ngày càng đẹp liền nâng đỡ, còn cho cậu nhận một bộ phim chiếu mạng. Thứ không đúng chính là, bộ phim kia vừa quay xong, cậu chủ bất động sản nhìn trúng Tạ Nhan, liền muốn lôi cậu lên giường.
cái này mình đóan,  thôi raw để là "小开" cao nhân nào biết xin chỉ giùm.
Tạ Nhan bị lừa gạt đến văn phòng, sau khi cậu chủ nói ra một đống điều kiện, đánh người ta rụng mất một cái răng.
Sau chuyện này Tạ Nhan không thể ở thành phố nữa, may là còn chưa ký hợp đồng dài hạn, liền thu thập hành lý, đến Tế An. Nơi đây có phim trường lớn nhất nước. Kỳ thực chuyển gạch cũng không phải là không thể nuôi sống chính mình, nhưng Tạ Nhan sau khi đóng bộ phim kia xong, Tạ Nhan phát hiện mình thích diễn xuất.
Cậu lớn đến như vậy, mơ mơ hồ hồ làm tất cả chỉ để sống tiếp, khó khăn mới tìm được việc mình muốn làm, cho nên con đường phía trước tầng tầng khó khăn cũng muốn đi tiếp.


⬅ Trước Tiếp ➡