Chương 4
Cho dù cho tới bây giờ, cũng không có ý định từ bỏ, bất quá là lại trở về điểm xuất phát.
Vừa vặn hôm nay là sinh nhật, Tạ Nhan tăm tình kém cỏi, không muốn quay về phòng thuê chật chội.
Xe buýt vừa đi vừa dừng, Tạ Nhan buồn ngủ, đến trạm cuối mới xuống xe. Cậu đến Tế An hơn nửa năm, cũng chỉ qua lại hai nơi là nhà và phim trường, chỗ khác đều không đi, có chút mê man nhìn xung quanh vài lần, trong tầm mắt thấy bảng hiệu của một tiệm cà phê rất nhỏ.
Chắc là có bán bánh kem đi? Tạ Nhan cau mày, lại đem mũ lên, nhanh chân đi tiến vào bên trong.
Tiệm cà phê này không chỉ bảng hiệu nhỏ, chỗ ngồi bên trong cũng rất ít, chỉ có ba chỗ, trong đó có hai chỗ đã bị chiếm, là một nam một nữ. Tạ Nhan vốn không thích nhìn người lạ, lại không nhịn được liếc mắt nhìn người đàn ông kia thêm một cái. Thu vào tầm mắt, người kia mặc một cái t shirt ngắn, khuôn mặt thành thục anh tuấn, tóc cũng cắt ngắn, chân dài lưng dài, thậm chí có thể mơ hồ nhìn thấy cơ bụng rắn chắc, Tạ Nhan không nhịn được suy đoán, hắn đứng lên chắc phải cao hơn chính mình.
Bất quá động đến tay chân thì không nói được, cũng không phải cao lớn thì đán nhau lợi hại.
Tạ Nhan thu hồi ánh mắt, trên ngươi mang theo năm mươi đồng, mua một miếng bánh kem nhỏ, ngồi vào cái ghế cuối cùng, xuất thần nhìn chằm chằm miếng bánh trước mắt.
Cậu cảm thấy hôm nay đầu mình hỏng rồi, nhìn người liền muốn đánh nhau, còn mua bánh ngọt dù không thích ăn ngọt, cậu thích ăn thịt, không bằng mua hai con heo quay còn vui sướng hơn.
Nhưng mà mua rồi liền ăn đi. Tạ Nhan từ nhỏ đói bụng đến lớn, không có thói quen lãng phí đồ ăn. Cậu phân vân suốt nửa giờ, rốt cuộc tháo khẩu trang xuống, há to mồm, hung hăng một ngụm nuốt lấy bánh kem trước mặt, mùi vị rất ngọt, cậu không thích, tâm tình cũng không tốt hơn.
Nơi này cũng không ở nổi nữa, Tạ Nhan mang lại khẩu trang, đẩy cửa đi ra trạm xe buýt, lấy điện thoại tra chuyến quay về. Chỉ có một chuyến, một tiếng tới một lần.
Tạ Nhan đợi không bao lâu, trời liền bắt đầu mưa.
Nơi này đại khái là nội thành, trạm xe buýt đều đặc biệt đơn giản, ngoại trừ cái bảng hiệu cũ nát, chỗ che mưa chắn gió đều không có. Tạ Nhan không nhúc nhích, còn đứng ở chỗ cũ, mưa thu rơi vào trên người hắn, có chút lạnh, bất quá cũng không có gì ghê gớm.
Mãi đến tận khi trước người hạ xuống một cái bóng.
Tạ Nhan cau mày, nhấc lên mắt mới phát hiện không nhìn thấy mặt của đối phương, bất đắc dĩ mà ngẩng đầu lên, là nam nhân vừa rồi.
Hắn thật sự rất cao.
Là tới kiếm chuyện sao?
Đây là ý niệm đầu tiên của Tạ Nhan.
Người kia cúi đầu nhìn Tạ Nhan, hắn trông rất hung ác, cái trán đến khóe mắt còn có một vết sẹo dai, cách rất gần mới có thể thấy rõ.
Tạ Nhan tròng mắt trợn to, nhất thời căng thẳng.
Tác giả có lời muốn nói
Tiểu Tạ Hung ác.JPG
Phó Ca Cực kỳ hung ác.JPG
Tiểu Tạ So với ngươi càng hung ác.JPG
Hai tiểu khả ái thoạt nhìn dữ dằn lại nói chuyện yêu đương ngọt ngào, chủ yêu là yêu đương, cảm ơn mọi người chờ đợi thời gian dài như vậy, phi thường cảm tạ
============================================================
Anh hỏi "Đang chờ xe sao?"
Tạ Nhan ngẩn ra, không phản ứng được đây là loại mở màn gì, cũng không tiện động thủ trước, thập phần hàm súc gật gật đầụ