Chương 5
Người kia đứng trước mặt Tạ Nhan, trên mặt cũng không tươi cười, chỉ thuật lại "Phía trước có tai nạn xe cộ, xe sẽ không tới."
Nơi này là nội thành, chỉ có một con đường, tình hình giao thông còn không tốt, xảy ra tai nạn khiến cả con đường không thể lưu thông. Không chỉ giao thông công cộng, giờ có gọi xe cũng không vào được.
Tạ Nhan ngơ ngác, lấy điện thoại ra tra, nhưng tin tức còn chưa xuất hiện, không biết thực hư thế nào, không thể làm gì khác hơn là nói "Cảm ơn, tôi chờ một chút xem."
Người kia vẫn trầm mặc như trước, ánh mắt dừng trên người Tạ Nhan hồi lâu, không nói thêm gì, đạp lên nước mưa rời đi, cũng không biết là đi nơi nào.
Kỳ thực cậu cũng không nghĩ ra sao người kia lại hỏi một câu như vậy.
Mưa thu cũng không lớn, nhưng kéo dài hồi lâu vẫn làm ướt quần áo Tạ Nhan, lạnh đến thấu xương. Cậu cũng không sợ lạnh, chỉ là không có chỗ trú mưa, động cũng không thèm động, vẫn đứng ở chỗ cũ, nước mưa rơi trên mái tóc xanh biếc của cậu, một giọt lại một giọt, thuận theo cái trán rơi xuống.
Tạ Nhan đơn giản lôi khẩu trang ra lau mặt, trên tay đều nhuộm một tầng xanh, màu trên tóc chảy ra, trên mặt cũng chẳng khá hơn chút nào.
Bên ngoài rốt cuộc tối đen, chân trời cũng không còn tia sáng nào, đèn đường vẫn không sáng lên.
Tạ Nhan lại lấy điện thọai di động ra, bên trên dính đầy nước mưa, cơ hồ không thấy rõ màn hình, tìm kiếm vài từ mấu chốt, quả nhiên là tai nạn xe cộ, đằng trước toàn bộ bị chặn lại.
Hôm nay tâm tình cậu không tốt, đánh người, mất cả vai diễn, cả người như quả pháo muốn nổ, nhưng hiện tại mắc mưa, pháo cũng nổ không được, bị mưa tưới ướt, tâm lý ngột ngạt.
Như là không có chuyện nào thuận lợi, xui xẻo đến mức quá đáng, bất quá Tạ Nhan vĩnh viễn cũng không nhận thua, cậu vẫn đứng thẳng tắp, ngửa đầu nhìn trời, tùy ý nước mưa đập vào trong mắt, đang suy nghĩ lúc nào thì mưa tạnh. Nếu như mưa không dừng được, cậu phải tìm chỗ đối phó một buổi tối, lại phải dùng tiền.
Tạ Nhan không có nhiều tiền, đóng vai thi thể lương còn không cao bằng chuyển gạch, tích cóp không được bao nhiêụ Thêm vào đó, quãng thời gian trước khi nhận được vai nam số năm, vì nghiên cứu kịch bản, điều chỉnh trạng thái, lấy tiền tiết kiệm được lúc trước để sống, hiện tại cũng nhanh chóng hết rồi.
Xem ra ngày mai lại phải cố gắng diễn thi thể kiếm tiền. Tạ Nhan nhiều nhất là có lần trong một bộ phim chiến tranh cổ trang cỡ lớn diễn qua sáu lần thi thể, mỗi lần tử trạng cũng khác nhau, cậu rãnh rỗi nhàm chán, nghiên cứu qua việc nguyên nhân cái chết khác nhau thì tử trạng có cái gì khác nhau, còn thể hiện ở trường quay. Đáng tiếc cố gắng thế nào cũng là một bộ thi thể, người chết sẽ không có thoại.
Có lẽ suy nghĩ quá chăm chú, Tạ Nhan không chú ý tới động tĩnh bênh cạnh, cậu không để ý người kia còn chưa đi, đang đi qua bên này. Xung quanh một mảnh tăm tối, chỉ có tiếng mưa rơi dày đặc, âm thanh của người kia từ trong bóng tối truyền đến, âm thanh trầm thấp, lại đặt biệt rõ ràng, anh hỏi " Cậu cũng không đi được, muốn tới nhà tôi trú mưa không?"