⬅ Trước Tiếp ➡

qua cảm giác lên đỉnh như thế bao giờ.
Từ đầu đến chân đều sướng thấu trời, sướng đến mức muốn thêm lần nữa, muốn bị xuyên qua, bị lấp đầy.
Nhưng chính cảm giác này lại khiến cô xấu hổ không thôi.
Kỷ Thu lắc đầu, đôi mắt tròn long lanh đỏ hoe, chóp mũi nhỏ nhắn nhăn lại, mang theo vẻ ngây thơ đầy mê hoặc.
Giang Quân nuốt nước bọt, mẹ kiếp, lại cứng nữa rồi.
Đối diện đôi mắt tủi thân của Kỷ Thy, anh càng căng tức khó chịụ Bàn tay lại bắt đầu không an phận, khẽ vân vê đôi anh đào trước ngực Kỷ Thụ Dùng sức nâng bầu ngực Kỷ Thu lên, vân vê đôi anh đào đến khi nó dựng đứng cả lên.
Giang Quân cau mày, nhìn chằm chằm ngực Kỷ Thu, nhỏ quá.
Cũng không hẳn là quá nhỏ, cô gầy thế này, chắc là thiếu dinh dưỡng.
Thế nên anh phải "massage" cho tốt, Giang Quân chăm chú từng động tác, trông rất ra dáng.
Nếu không phải dương vật phía dưới đã sưng to, dựng đứng chạm vào người Kỷ Thu, cô còn tưởng anh thật sự rất chuyên tâm.
Nhưng kỹ thuật của anh đúng là khiến Kỷ Thu rất thoải mái, cảm giác đau nhức cũng được xoa dịu phần nào.
Lúc này Kỷ Thu mới có dịp nhìn kỹ người đàn ông bên cạnh.
Gương mặt góc cạnh pha chút non nớt, có lẽ tuổi không lớn.
Cơ bắp rõ ràng nhưng vừa đủ, gân xanh khẽ ẩn hiện theo từng động tác tay của anh.
Phải nói Kỷ Thu thấy mình rất may mắn.
Nếu là gã tổng giám đốc Kim kia, cô không dám tưởng sẽ kinh tởm thế nào.
Đêm đầu tiên cũng không khó chịu như cô nghĩ.
Bàn tay trên ngực không ngừng quấy rối, kích thích thần kinh Kỷ Thu, buộc cô dùng lực tập trung vào ngực mình.
Kỷ Thu cảm nhận được mình lại ướt.
Tiểu huyệt rỉ nước không ngừng, trống rỗng đến khó chịu, nhất là sau khi đã nếm mùi vị của côn thịt, Kỷ Thu lại càng cảm thấy cơn ngứa ngáy đang kêu gào trong lòng ngực tăng vọt, ham muốn được lấp đầy ngày dâng cao.
"Ưm Thoải mái quá A " Kỷ Thu vô thức ưỡn ngực, áp sát vào nguồn nhiệt bên cạnh, đôi chân thon dài kẹp chặt, cọ vào Giang Quân.
Giang Quân cực kỳ hài lòng với tiếng rên rỉ ngọt ngào này của Kỷ Thụ "Bé ngoan, giỏi lắm, kêu to hơn chút đi nào." Tay anh trượt xuống theo đường eo cô, chạm vào tiểu huyệt ướt át, cảm nhận dòng nước tuôn trào, kiên nhẫn dỗ dành Kỷ Thụ Đó vốn là âm thanh của dục vọng nguyên thủy nhưng khi nghe Giang Quân nói thế, Kỷ Thu lại không dám lên tiếng.
Quá xấu hổ, phát dâm trước một người đàn ông xa lạ, còn phải kêu to.
Một khoảnh khắc tỉnh táo ập đến, Kỷ Thu bật khóc nức nở.
"Hu hu hu, đừng, đừng mà." Không biết lấy sức đâu ra, Kỷ Thu bỗng giãy giụa, tay chân đạp toán loạn, lập tức đá Giang Quân xuống giường, rồi co mình trên giường, kéo chăn che cả người lại.
Nhưng kéo không nổi, ngón tay không có chút sức lực nào, cả người đều vô lực.
Kỷ Thu tự trách mình làm chuyện thấp hèn, khóc thút thít.
Giang Quân bị đạp xuống sàn thì ngơ ngác, rõ ràng giây trước cả hai vẫn còn tình tứ, giây sau đã bị đá xuống giường.
Tâm tư phụ nữ đúng là khó đoán.
Anh bò lên mép giường, thấy Kỷ Thu mím môi vật lộn với cái chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn tủi thân nhăn nhó, trong lòng không khỏi xót xa.
Cũng chẳng màng đến "người anh em" đang gào thét, anh vội vàng ngồi dậy, bế Kỷ Thu sang chiếc giường sạch bên cạnh.
Cẩn thận lau sạch cơ thể cho cô, rồi dùng chăn quấn cô thật


⬅ Trước Tiếp ➡