⬅ Trước Tiếp ➡

kín, chỉnh lại mái tóc rối loạn, còn lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má cô.
Kỷ Thu nhìn sang, đôi mắt long lanh ngấn lệ, ánh nhìn trong veo như nước, khiến người khác không khỏi xót xa.
Giang Quân gãi đầu, không hiểu nổi vấn đề nằm ở đâụ Anh cúi xuống hôn mạnh lên trán cô, rồi vào nhà tắm.
Tiếng nước xả nhanh chóng vang lên, kèm theo hơi thở dồn dập trầm thấp của đàn ông.
Nhận ra điều gì đó, Kỷ Thu mới nhớ ra thứ khổng lồ dưới thân anh lúc nãy vẫn đang dựng đứng.
Cô bắt đầu hối hận.
Đã quyết định bán thân kiếm tiền, Lâm Nhung còn dặn cô đừng rụt rè, giờ thì hay rồi, để "ông chủ" tự đi giải quyết.
Nước mắt đã ngừng rơi nhưng nỗi bất an lại dâng lên cuồn cuộn.
Kỷ Thu siết chặt chăn, co người lại thành một khối nhỏ, ánh mắt nhìn về phía phòng tắm, trong lòng ngổn ngang, chẳng biết bản thân rồi sẽ ra sao.
Giang Quân tắm nước lạnh nhưng dục vọng chẳng hề giảm.
Mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu anh không ngừng hiện lên hình ảnh Kỷ Thu phát dâm trên giường, thấy cô chủ động áp sát, cọ vào dương vật anh, thè lưỡi nhỏ liếm lấy côn thịt.
Anh chặt giữ đầu cô, điên cuồng đâm vào cổ họng Kỷ Thu, khiến cô ho sặc sụa, không kêu nổi, chỉ có thể rên ưm hửm, đôi mắt ngây thơ nhìn anh như cầu xin tha thứ.
"Ha.." Anh vuốt ve dương vật liên tục, càng lúc càng nhanh, cuối cùng lại bắn một lần lên tường.
Ngọn lửa trong lòng Giang Quân cuối cùng cũng dịu đi phần nào.
Anh tắm nước lạnh thêm lần nữa mới coi như xong.
Không trách được vì sao người lớn lại thích chơi phụ nữ, đúng là sướng thật.
Toàn thân Giang Quân thấy thoải mái không thôi, anh lười nhác quấn khăn, bước ra khỏi phòng tắm.
Đúng lúc ánh mắt dừng lại người phụ nữ trên giường.
Chăn mỏng bao lấy người Kỷ Thu, phác họa dáng người nhỏ nhắn tinh tế, chỉ lộ ra cái đầu bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn trông rất đỗi sợ sệt.
Rõ ràng được đã được bịt kín không hở chút nào, vậy mà lại khiến người ta không khỏi mơ màng.
"Đệt." Dục vọng vừa kìm xuống của Giang Quân mơ hồ lại trỗi dậy, khiến anh hơi bực bội.
Sợ cô kháng cự, chắc chắn không thể làm thêm lần nữa.
Kỷ Thu không nhận ra mình đang công khai quan sát từng cử động của người đàn ông.
Khi nói chuyện, anh rất dịu dàng nhưng lúc im lặng, anh như đang kìm nén cơn giận, khiến người ta sợ hãi không thôi.
Kỷ Thu rụt cổ lại, Giang Quân lập tức không chịu nổi nữa.
Đây mới là đêm đầu tiên, sao có thể để cô kháng cự thế này được?
Giang Quân đi qua đi lại trong phòng ba vòng, vỗ đầu một cái, nghĩ ra gì đó.
Anh nhặt quần từ dưới sàn lên, lấy điện thoại ra, hỏi Kỷ Thu, "Điện thoại em đâu?" "Hả?" Không ngờ bị hỏi cái này, Kỷ Thu ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại.
Túi xách của cô để trên xe Lâm Nhung.
Lâm Nhung bảo cái điện thoại cùi của cô mang ra chỉ tổ mất giá, hơn nữa ông chủ thường thích dùng tiền mặt cho tiện, nên cô ấy đã bảo cô để túi trên xe luôn.
Kỷ Thu cắn môi, giọng mềm mại pha chút tủi thân "Chẳng phải đều dùng tiền mặt sao?" Giang Quân ngẩn người, đúng thật.
Anh vội vàng mặc quần "Em đừng đi đâu, ở đây đợi tôi nhé." Giang Quân gấp gáp đến mức không kịp mặc áo, cứ thế ôm áo chạy vèo ra ngoài.
Để lại Kỷ Thu một mình trong phòng, chớp chớp mắt.
Cô có thể đi đâu được chứ?


⬅ Trước Tiếp ➡