Cô cắn nhẹ môi dưới, dường như đang giằng co trong lòng một hồi, cuối cùng vẫn ngước đôi mắt sáng ngời ngây thơ nhìn Hoàng Hải, giọng điệu càng thêm cẩn trọng, “Tổng tài, bạn trai em gọi điện, em có thể ra ngoài nghe máy một lát được không ạ? Anh ấy gọi cho em vào giờ này, em lo là có chuyện gì quan trọng…”
“Cho cô năm phút, giải quyết xong việc.”
Hoàng Hải mặt không đổi sắc, biểu cảm trên mặt vẫn nhàn nhạt như thường, không nhìn ra cảm xúc gì, nhưng Nguyễn Hiền rõ ràng cảm nhận được áp suất không khí xung quanhtrầm xuống.
Nguyễn Hiền được cho phép, lúc này mới cầm điện thoại đi đến góc khuất nghe máy.
“Hoàng Tuấn, anh đột nhiên gọi điện cho em, có chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia không có ai trả lời, chỉ có những tiếng sột soạt nhỏ.
“Alo?”
Nguyễn Hiền áp sát tai vào ống nghe, bên kia sau một tiếng nức nở, truyền đến tiếng rên rỉ của một người phụ nữ.
“A, anh Hoàng Tuấn, cái dương vật của anh vừa to vừa dài, đâm em sướng quá… ưm a… nhanh quá… đừng… anh nhanh quá… a… chậm một chút… anh Hoàng Tuấn… em… em cầu xin anh… chậm một chút…”
---
Biểu cảm trên mặt Nguyễn Hiền lập tức cứng đờ, đầu ngón tay cô nắm chặt điện thoại trở nên lạnh buốt, “Hoàng Tuấn, anh… đang đùa em sao?”
Đầu dây bên kia không ai trả lời câu hỏi của cô, tiếng rên rỉ hết đợt này đến đợt khác càng lúc càng cao.
“Con lẳng lơ này, đúng là lẳng lơ hết chỗ nói, tùy tiện đâm vào một chút đã chảy nước! Xem tối nay tao không chịch chết mày!”
“Hừ, là tao lẳng lơ, hay là con bạn gái nhỏ của anh lẳng lơ hả?”
“Nhắc đến nó tao lại phát bực, cái lồn mọc ra đôi vú to tướng lẳng lơ, thế mà cứ ra vẻ thanh cao, đừng nói là cho tao chịch, ngay cả bình thường tao sờ một cái nó cũng giận tao, mồm thì cả ngày tổng tài này tổng tài nọ, tao thấy chắc chắn nó ngày nào cũng bị cái ông chủ kia đè ra bàn làm việc mà địt, làm sao mà thèm để ý đến cái loại người hạ đẳng như tao.
Vẫn là cái lồn của mày ngọt nước, tao thích nhất là địt cái loại lẳng lơ nhiều nước như mày!”
“Ưm a… tốt… vậy anh có bản lĩnh thì địt chết em đi… đúng… ưm a… dùng cái dương vật to của anh hung hăng đâm vào… a… a a…”
Hoàng Tuấn đỡ lấy mông người phụ nữ kia, mạnh mẽ đẩy dương vật về phía trước, bắt đầu ra sức thúc mạnh, trong phòng tràn ngập âm thanh hoan ái của hai người, nhầy nhụa dơ bẩn, thậm chíở đầu dây bên này nghe cũng đặc biệt rõ ràng.
Nguyễn Hiền đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, giống như bị đẩy vào hầm băng vạn năm.
Những lời lẽ thô tục khó nghe kia khiến Nguyễn Hiền nhất thời cảm thấy buồn nôn.
Ngày thường ở chung, Hoàng Tuấn đối với cô luôn ân cần chu đáo, Nguyễn Hiền hoàn toàn không ngờ lại xảy ra chuyện hoang đường như vậy, càng không ngờ rằng trong lòng Hoàng Tuấn, anh ta lại coi cô như thế.
“Mẹ kiếp, điện thoại của tao làm sao vậy?! &8…”
Trong ống nghe truyền đến tiếng rè rè chói tai, sau đó cuộc gọi đột ngột kết thúc.