Màn đêm buông xuống, trong bữa tiệc tối, ly rượu chạm nhau vang lên tiếng leng keng. Khi Hoàng Hải xuất hiện tại sảnh tiệc, không ít người vội vã tiến lên chào hỏi, chẳng vì điều gì khác, chỉ mong có thể lưu lại chút ấn tượng trong lòng vị tổng tài trẻ tuổi đã sở hữu khối tài sản nghìn tỷ này, tạo dựng cơ hội.
Hoàng Hải không kiên nhẫn ứng phó với những người này, mặc kệ người đến người đi, biểu cảm trên mặt anh luôn nhàn nhạt, thậm chí còn mang theo vẻ lạnh lùng xa cách.
Hoàng tổng, nghe nói gần đây anh đã thâu tóm công ty đối thủ rồi, sau này Giang Thành sẽ là thiên hạ của tập đoàn Hoàng Thị, thật đáng chúc mừng!
Một người đàn ông trung niên bụng phệ tiến lên, nhiệt tình và thân mật ra vẻ quen biết.
Hoàng Hải khựng lại một chút, đôi môi mỏng khẽ mím.
Nguyễn Hiền liếc nhìn, liền biết bệnh mù mặt của tổng tài lại tái phát rồi, hôm qua mới gặp, giờ phút này đã hoàn toàn không có ấn tượng gì về người kia.
Cô bước lên một bước, ghé vào tai tổng tài nhắc nhở: “Tổng tài, đây là Vương tổng của Ngân hàng Trung Đạt, trước đây đã có một lần hợp tác với công ty chúng ta.”
Đôi môi mỏng của Hoàng Hải khẽ mở, anh khẽ gật đầu với người kia, “Cảm ơn.”
Anh nói năng ngắn gọn, ngay cả một chữ thừa cũng không muốn nói.
Vương tổng khách sáo vài câu, thấy Hoàng Hải phản ứng lạnh nhạt, liền biết ý lui xuống.
Hoàng Hải ngửa chiếc ly rượu cao chân trong tay, nhấp một ngụm rượu, sau đó ánh mắt rơi xuống người Nguyễn Hiền, cô mặc một chiếc váy quây nhỏ màu trắng, tôn lên đường cong cơ thể tuyệt đẹp, đặc biệt là đôi gò bồng đảo trước ngực, tròn trịa và thẳng đứng, cô khẽ giơ tay, liền lộ ra một khe ngực trắng nõn mềm mại.
Anh không phải là kẻ háo sắc, thích nhìn chằm chằm vào ngực phụ nữ.
Chỉ là người phụ nữ ngốc nghếch này, tối nay mấy lần thất thần không chú ý, đụng phải lưng Hoàng Hải, cảm giác tròn trịa đầy đặn của đôi gò bồng đảo kia, anh cách mấy lớp vải cũng có thể cảm nhận được.
Mềm mại lạ thường.
Không biết sờ vào có mềm mại như vậy không.
Nguyễn Hiền hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của anh, dù sao sau khi tốt nghiệp đại học, cô đã may mắn được tập đoàn Hoàng Thị tuyển dụng làm thư ký cho Hoàng Hải, nhưng hơn nửa năm làm việc, đây là lần đầu tiên cô được phép đi theo tổng tài tham dự một buổi dạ tiệc long trọng như vậy, cô có chút lo lắng bất an, sợ mìnhbiểu hiện không tốt.
Hoàng Hải khẽ nhếch môi mỏng, dù sao vẫn chỉ là một cô gái nhỏ chưa trải sự đời.
Anh đang định nói gì đó, thì chiếc túi xách nhỏ màu trắng trong tay Nguyễn Hiền đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại, chết tiệt! Hoàng Hải đã nói khi tham dự những buổi dạ tiệc quan trọng thì phải để điện thoại im lặng, chuyện quan trọng như vậy mà cô lại quên mất.
Nguyễn Hiền lấy điện thoại ra định tắt máy, nhưng khi nhìn rõ thông tin người gọi hiển thị trên màn hình, động tác của cô khựng lại ngay lập tức.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Ông Xã Cắm Huyệt Khiến Em Bất Lực
Thanh Mai Hóa Hôn Phu
Trúc Mã Khiêu Khích Đến Nghiện
Ông Xã Luôn Muốn Đòi Yêu
Say Đắm Trong Hệ Thống Thôi Miên
Boss À, Anh Out Game Rồi Kìa
Bé Cá Ngọt Lịm
Liệu Trình Đặc Biệt Cùng Anh
Nhị Tiểu Thư, Đừng Nóng Vội
Càng Lại Gần Càng Nóng Bỏng
Từ Chối Không Kịp Khi Bị Ép Yêu
Ngoài Lạnh Nhạt Trong Dịu Ngọt