Tống Khuynh Thành ở bên cạnh nhếch môi cười, cho dù Cát Văn Quyên có nói đến mức khó nghe hơn nữa hay má trái có đau nóng, lông mày cô cũng không có nhíu lấy một cái, nghe thấy Lục Tích Sơn nói vậy, cô gật đầu "Chú thím, cháu về phòng trước."
...
Tống Khuynh Thành vứt túi xách lên trên giường, cầm lấy chai nước suối trên bàn trang điểm, uống hơn nửa chai giải tỏa cơn khát.
Cô không dùng cơm tối ở nhà họ Úc. Lúc nhìn thấy dì quản gia chuẩn bị bày bát đũa trên bàn ăn, cô nói có việc nên đi trước, sau đó ở bên ngoài đi dạo hơn hai giờ mới trở về nhà họ Lục.
Ở tầng dưới còn truyền đến tiếng tranh cãi giữa Cát Văn Quyên và Lục Tích Sơn.
Tống Khuynh Thành đi tới trước tủ quần áo mở cửa ra, lấy hộp sắt ở trong ngăn kéo dưới cùng, mở nắp hộp rút quyển tạp chí giải trí tuần san được che giấu ở dưới những vật khác, rồi lật trang giấy đã bị xé đi một góc.
Đây là một bài báo lá cải đã rất cũ.
Ảnh chụp không rõ ràng, nhưng vẫn nhìn ra là một nam một nữ, hai người đứng ở bên cạnh một chiếc xe ô tô thương vụ, người phụ nữ đeo kính râm và khẩu trang, dáng người cao gầy xuất chúng, còn người đàn ông, mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, chỉ mơ hồ nhìn thấy là một bóng người cao to, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy là người ngồi ở vị trí cao có quyền thế.
Tiêu đề phóng to màu đỏ hồng ở giữa mặt báo ‘Ảnh hậu Chu Kỳ gặp ông chủ Hằng Viễn vào ban đêm.’
"Cốc cốc." Tiếng gõ cửa vang lên.
Tống Khuynh Thành đem tạp chí và hộp sắt nhét vào lại ngăn kéo, đứng dậy đóng lại cửa tủ quần áo, khi Lục Tích Sơn mở cửa ra đi vào, chỉ nhìn thấy cô ngửa đầu uống nước.
Bây giờ Lục Tích Sơn tìm đến cô, ý đồ rất rõ ràng.
Quả nhiên, quan tâm mặt cô hơi sưng xong, liền nhẹ nhàng mở miệng "Chú đã nói qua với thím cháụ Gần tối tổng giám đốc Lưu có gọi điện thoại cho thím cháu, nói rất thích cháu, hi vọng nhà chúng ta có thể thúc đẩy chuyện hôn sự này. Đương nhiên, cháu không thích tổng giám đốc Lưu, chú sẽ không ép cháụ Tuy với xã hội hiện nay, tìm một đối tượng gia đình giàu có là chuyện không hề dễ dàng, nhưng chú không muốn cháu gả đi lại phải chịu khổ."
Tống Khuynh Thành yên tĩnh cụp mắt, vuốt nắp bình không nói gì.
Nhà họ Lục không phải là gia đình xa hoa gì, chỉ là ngày xưa nhờ bố Lục Tích Sơn chuyển từ làm công ăn lương sang tự kinh doanh quần áo nên mới có chút khởi sắc, cố gắng qua hai đời, cuối cùng ở giới kinh doanh Nam Thành cũng có một chỗ đứng, nhưng mà gần năm năm nay công ty quần áo nhà họ Lục ngày càng sa sút, vốn phải xoay vòng liên tục, nhiều nhà máy lần lượt đóng cửa, nếu còn tiếp tục như vậy, thì sớm muộn gì cũng cầm bất động sản đi gán nợ ngân hàng.
Vì vậy, Cát Văn Quyên nghĩ đến dùng thông gia để làm giảm nguy cơ công ty phá sản.
Nhưng lại không nỡ lòng lấy máu mủ của mình ra hy sinh, nên mới lấy người ngoài này ra thay thế.
Lục Tích Sơn ngồi ở trên giường, hai tay để trên đầu gối, tiếp tục nói “Buổi chiều bệnh viện có điện thoại tới, và chú đã đóng giúp cháu 50 ngàn tệ, hẳn là cũng đủ cho bảy tám tháng tiền thuốc của bà ngoại cháu và tiền nằm bệnh viện."