⬅ Trước Tiếp ➡
Tống Khuynh Thành thu ngón tay lại, góc cạnh nắp bình làm cho lòng bàn tay cô đau đớn.
Một mảnh im lặng.
Rất lâu sau, cô mới mở miệng "Chú, chuyện của tổng giám đốc Lưu, cho cháu suy nghĩ thêm được không?"
Khuôn mặt nặng nề của Lục Tích Sơn hơi có chút dịu lại, ông gật đầu, đứng lên định nói gì đó, nhưng nhìn gương mặt bình tĩnh của cháu gái mình, ông lại nuốt lời trở vào.
Lúc Lục Tích Sơn ra khỏi phòng, Tống Khuynh Thành dựa vào cạnh cửa kính sát đất, nhìn bản thân mình trong gương, hai mươi tuổi, vầng trán trơn bóng nhẵn nhũi, khuôn mặt như vẽ, mũi cao, bờ môi nhạt, đúng là độ tuổi thanh xuân.
Cát Văn Quyên sắp xếp cho cô người gọi là đối tượng hẹn hò, có vóc dáng khoảng 1 mét sáu mươi, hói đầu, bụng phệ, mu bàn tay đã có da đốm mồi.
Cô còn nhớ rõ tổng giám đốc Lưu kia vừa ăn cơm vừa nhìn cô với ánh mắt hạ lưu, giống như ông ta ăn không phải bò bít tết, mà là chính cô lột sạch quần áo nằm ở trên dĩa.
Tống Khuynh Thành mở trình duyệt trên điện thoại, trang web tự động nhảy tới nội dung cô đã từng tìm kiếm.
Cô nhập trong khung tìm kiếm ba chữ "Úc Đình Xuyên".
Tin tức hữu dụng hiện ra rất ít ỏi, chỉ có vài thông tin giới thiệu không rõ ràng, chẳng khác gì lúc phát hiện tổng giám đốc Nhâm của Hằng Viễn, đến cả một tấm ảnh chụp chính diện cũng không có, nửa năm trước bị chụp chung ảnh hậu Châu Kỳ, hẳn là lần công khai duy nhất của ông ta.
Tống Khuynh Thành vừa định tắt baidu, mắt lại quét thấy một đường link liên quan nào đó, tiêu đề là khai trương tòa nhà mới ở ngoại thành Nam Thành....’Cung điện hoàng gia, vườn đàn hương Mộng Trung’.
Kèm theo là hình ảnh mô hình biệt thu 3D cực kỳ xa hoa.
Vườn đàn hương giá trị 1 tỷ, là một trong những dự án năm nay Hằng Viễn vừa mới khởi động đầu tư.
Sáng hôm sau, Tống Khuynh Thành rửa mặt xong xuống tầng thì người giúp việc cũng đã dọn xong canh thừa thịt nguội ở trên bàn ăn.
"Dậy rồi sao?" Lục Tích Sơn đi ra từ phòng sách ở tầng một, ông quay đầu căn dặn người giúp việc đang ở trong nhà ăn "Làm thêm một phần bữa sáng nữa đi."
Lời còn chưa dứt, một giọng nữ khác đã vang lên "Dì Lương, đi lên búi tóc giúp tôi."
Cát Văn Quyên đứng ở lầu hai, mặc bộ đồ công sở, lạnh lùng liếc Tống Khuynh Thành một cái, nói xong quay người trở về phòng.
Là chủ của một gia đình, Lục Tích Sơn thấy vậy liẻn có chút không vui, Tống Khuynh Thành mỉm cười "Cháu đã hẹn với bạn học đi ra ngoài chơi nên sẽ không ăn sáng."
Lục Tích Sơn nói "Muốn đi ra ngoài sao? Vậy để lái xe đưa cháu đi."
Tống Khuynh Thành đi tới cửa trước chỗ thay giày, nói "Không cần, cũng không quá xa đâu ạ."
Tống Khuynh Thành vừa rời đi, Lục Tích Sơn bóp mi tâm, sau đó quay người lên tầng. Bên trong phòng ngủ chính, Cát Văn Quyên đang vẽ lông mày, ông ta nhìn gương mặt được chăm sóc tỉ mỉ của vợ qua gương, nói với giọng trách cứ "Khuynh Thành vẫn còn con nít, bà không thể bao dung quan tâm nhiều hơn một chút sao?”
"Bộp " Cát Văn Quyên đập mạnh bút vẽ lông mày xuống bàn trang điểm.

⬅ Trước Tiếp ➡