⬅ Trước Tiếp ➡
Ba người Lục Hành Đường, Lục Tâm Noãn, Bùi Cẩm Lan: ?????
--
Sau khi tiễn ba người nhà họ Lục đi thì trong sân chỉ còn lại ba người là ông Tô, Tô Thăng và cháu nội Tô Giác.
Tô Thăng không hiểu: “Cha, cha tốt bụng như vậy sao lại có sát thủ tới ám sát cha chứ ? Con thấy chính là cha muốn bênh vực Lục Miên thì có, cố ý gợi chuyện……”
Ông cụ Tô lắc đầu, trong đôi mắt dãi dầu sương gió tuy vẩn đục nhưng lại mang theo vài phần sắc bén.
Chuyện ở trong ngõ hẻm là sự thật, ông ấy chưa đến mức vì Lục Miên làm ra loại chuyện này.
Không có tâm trạng giải thích, ông cụ liếc mắt nhìn đứa con trai một cái sau đó xoay mặt lại nhìn đứa cháu nội Tô Giác, ý tứ sâu xa dặn dò cậu ta: “Miên Miên sẽ đến trường trung học Côn Bằng của các cháu học lớp 10, cháu hãy chiếu cố con bé nhiều một chút.”
Tô Giác một mặt buồn bực, không đợi cậu ta nói chuyện thì Tô Thăng đã xen lời trước.
“Cha, vì cái gì ? Sẽ không phải cha muốn tác hợp cho Tô Giác và Lục Miên đó chứ ! Đứa con gái kia không xứng với Giác nhi của chúng ta ! Nhưng em gái nó ngược lại cũng không tệ lắm……”
Tô Thanh Hà lườm ông ta một cái, “Đừng nói bậy, là nhà chúng ta không xứng với Lục Miên !”
“Hả ??” Tô Thăng càng thêm mơ hồ.
Thế nhưng ông cụ đã chống gậy quay về phòng.
Tô Giác âm thầm rầm rì một tiếng, cũng không để bụng lắm.
--
Lục Miên giẫm dép lào lẹp bẹp chậm rì rì trở về.
Khu biệt thự của nhà họ Tô bên kia không có xe bus công cộng, taxi cũng tương đối ít. Cô đi bộ dọc theo luống hoa ven đường, trái lại cũng vô cùng nhàn nhã thong dong.
Lúc Tiêu Kỳ Mặc lái xe đuổi theo cô thì thấy một màn như thế này.
Thiếu nữ gầy gò đơn bạc, một tay đút túi quần, một tay tùy ý lướt qua khuấy động luống hoa ven đường khiến chúng vang lên những âm thành xào xạc nho nhỏ.
Mái tóc ngắn mềm mại nhẹ nhàng khoan khoái thỉnh thoảng lại khẽ khàng lung lay theo gió, cảnh đẹp ý vui đến cùng cực.
Tiêu Kỳ Mặc nhẹ nhàng bấm còi, giảm tốc độ lại chậm rãi lái đến bên cạnh Lục Miên, anh nhã nhặn thân sĩ hỏi: “Lục tiểu thư, tôi đưa cô đi một đoạn nhé ?”
Lục Miên thờ ơ hạ mắt, tiếp tục đi về phía trước.
Ha ha, con nhóc này kiêu căng khinh người quá nhỉ !
Tiêu Kỳ Mặc lại tiến về phía trước thêm vài mét, dừng xe ở phía trước cách Lục Miên hai mét, bánh xe đánh một vòng, chắn hết đường đi của cô.
Anh một tay vịn vô lăng, tay còn lại mở cửa ghế phó lái.
Ngũ quan tuấn tú sáng sủa mang theo một nụ cười ôn hòa, anh ung dung thong thả mở miệng: “Thật ngại quá, trượt tay.”
Cô đã trải qua những gì ?
Loại trò hề ấu trĩ này, ngay cả một dấu chấm câu Lục Miên cũng không tin.
Nếu đối phương đã kiên trì như vậy, cô cũng không cần thiết phải ra vẻ làm gì, cô hơi khom người chui vào ghế phó lái.
Cô rất gầy rất nhẹ, lúc ngồi xuống, xe cũng không có biến hóa gì.
Chỉ có điều tuy người đã lên xe nhưng mặt mày xinh đẹp lại mang theo nét trào phúng lạnh lẽo, ác ý càn rỡ mà mỉm cười.
“Xe anh có an toàn không đấy ?”
Cô nói chuyện xưa nay vẫn luôn như vậy, lời nói không đầu không đuôi lại thêm vẻ mặt gợi đòn, đích thị là muốn ăn đập mà.
Thế nhưng Lục Miên không sợ, cũng không thèm để ý, trong lòng cô đã sớm không còn hai chữ ‘sợ hãi’ nữa rồi.
“Yên tâm, tôi lái xe rất chắc tay.”
Rõ ràng là bị trào phúng nhưng Tiêu Kỳ Mặc lại bất ngờ cười một tiếng, tâm trạng còn rất tốt.
Chẳng những không có không vui lại còn hiếm khi giải thích với đối phương.
“Ha……”
“Ha……”
Trong buồng xe không hẹn mà cùng vang lên hai tiếng cười khẽ.
Xe khởi động chạy một mạch.
Lúc Lục Miên ngồi lên ghế phó lái thì đai an toàn tại đó đã tự động điều chỉnh đến kích cỡ phù hợp rồi thắt lên người cô.
Vẻ mặt Lục Miên vẫn như thường, cơ thể cô hơi cuộn tròn lại, cô ôm điện thoại lười biếng ngồi nghịch.
Hoàn toàn xem người đàn ông bên cạnh như tài xế.
Tiêu tài xế lần đầu tiên bị người ta xem nhẹ như vậy, khóe mắt quét qua người con gái ngồi bên cạnh, bật nhạc trong xe lên, là một khúc piano nhẹ nhàng du dương.
Lục Miên nghe khúc nhạc, liếc mắt nhìn tên của nó.
Là một khúc piano bi thương khiến người nghe chực khóc.
Khóe môi Lục Miên câu lên một nụ cười tà ác bất hảo, như có như không ‘ha’ một tiếng, lông mi dài rũ xuống, cô tiếp tục chú tâm nghịch điện thoại.
Sở trường của cô là một tay chơi điện thoại, ngón tay thon dài cũng tùy gõ theo tiết tấu, dường như là động tác theo bản năng.
Thế nhưng Tiêu Kỳ Mặc bên cạnh lại lấy làm bất ngờ.
Một cô nhóc thú vị.
Có lẽ ngay cả cô cũng không ý thức được cô đã dùng ngón tay của mình gõ ra cả cách chơi khúc piano này.
Vừa nghịch điện thoại vừa gõ nhạc khúc, cô dường như rất am hiểu việc làm hai chuyện cùng một lúc.
Hứng thú của Tiêu Kỳ Mặc càng đậm, sau khi nhìn cô một cái liền thuận miệng hỏi: “Những sát thủ trong ngõ hẻm cũng không vô dụng như vậy, sao cô giải quyết được bọn chúng thế ?”
⬅ Trước Tiếp ➡