Những kẻ đó dẫu sao cũng là dân chuyên nghiệp nhưng lại bị một mình Lục Miên hành hạ thê thảm như vậy, có thể tưởng tượng được thân thủ của Lục Miên có bao nhiêu thâm sâu khó lường.
Không phải anh nghi ngờ gì, chỉ đơn giản là hiếu kỳ thôi.
Lục Miên cười nhưng đáy mắt lại bao phủ tầng tầng lớp lớp xa cách và phòng bị, không chút độ ấm.
“Học được chút công phu phòng thân thôi, có vấn đề gì sao ?”
Đương nhiên không có vấn đề.
Tiêu Kỳ Mặc rất thấu hiểu, năm đó lúc cô bị bắt cóc, cũng chỉ mới 17 tuổi mà thôi, vẫn còn là một đứa trẻ.
Sống sót dưới tay một đám bắt cóc hung ác những hai năm trời, quá trình đó có bao nhiêu gian khổ, người ngoài khó mà hình dung được.
Không chỉ phải học công phu phòng thân, giữ một cái đầu lạnh mà còn phải thông minh sáng suốt hơn người.
“Lục Miên.” Tiêu Kỳ Mặc mắt nhìn thẳng phía trước, môi mỏng mím thành một đường, anh im lặng một hồi, nửa phút sau mới nhẹ nhàng lên tiếng hỏi: “Cô đã trải qua những gì ?”
Nhưng lần này lại không có ai trả lời anh.
Anh kinh ngạc nghiêng mắt sang nhìn một cái, cô nhóc bên cạnh đã ôm điện thoại ngủ say.
Sau khi ngủ, cả người cô liền giảm đi lệ khí và xa cách vốn có, đồng thời lại tăng thêm vài phần mềm mại cùng với hơi thở thiếu nữ vốn thuộc về độ tuổi này, tóc đen mềm mại rũ xuống, vài sợi dính lên khóe miệng cô hình thành rõ sự tương phản với gương mặt trắng nõn như trứng gà bóc.
Ngủ còn rất ngon ha.
Là nhạc không hay sao ?
Hay là do anh quá nhạt nhẽo ?
Tiêu Kỳ Mặc vừa tức vừa buồn cười, tay lại không tự chủ chỉnh âm lượng thấp xuống, tăng cao nhiệt độ của điều hòa trong xe một chút.
Rất nhanh chiếc xe màu đen đã dừng lại trước cổng nhà họ Lục.
Người đàn ông nghiêng người qua, trong lòng đang suy xét xem nên gọi cô dậy hay bế cô vào nhà.
Một người có lòng phòng bị nặng như cô vậy mà lại ngủ ngon lành trên xe anh, anh dường như không nỡ đánh thức cô.
Người đàn ông mím, ngón tay với khớp xương rõ ràng khẽ nhấc lên, còn chưa kịp chạm đến góc áo của thiếu nữ đã bị bị một lực đạo đột ngột hất tung ra.
Anh ngớ ra.
Chọc người lại bị người chọc lại
Tay của người đàn ông lơ lửng trên không trung, anh nhìn thấy thiếu nữ vốn đang cuộn tròn thân thể ngủ say bỗng chốc mở to hai mắt ra.
Đôi mắt trong veo trắng đen rõ ràng đang lạnh lùng nhìn chằm chằm anh, nào giống dáng vẻ của người vừa tỉnh dậy đâu chứ.
Ha, bị lừa rồi.
Nhóc lừa đảo !
Tiêu Kỳ Mặc chẳng mảy may có chút xấu hổ nào, con ngươi đen kịt bình tĩnh dừng lại trên gương mặt cô, thân thể đột nhiên nghiêng về phía trước.
Anh nhích lại gần Lục Miên, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lịch sự nhã nhặn, chầm chậm dựa sát bên tai cô, dừng tại một chỗ không xa không gần.
Anh nhìn lông mi khẽ run rẩy của người con gái, hầu kết lăn lộn một chút, cất giọng khàn khàn, chậm rãi nhả ra từng chữ.
“Nhẹ chút, rất đau.”
Giọng nói từ tính mang theo chút gợn sóng, mỗi một âm tiết đều lọt vào tai của người con gái, còn mang theo ý tứ trêu ghẹo và khiêu khích.
Một người đàn ông như vậy lại làm ra hành động như vậy, đố bà nữ sinh nào chịu nổi.
Lục Miên có chút cứng ngắc.
Nhịp tim tăng tốc cũng chỉ là chuyện vỏn vẹn trong phút chốc, sau đó cô tự động bật chế độ né thính.
Không chỉ như vậy thôi đâu.
Cô vẫn duy trì tư thế ngồi nhàn nhã, đầu hơi rũ xuống, vài sợi tóc theo đó cũng trượt xuống, cô thuận tay vén tau ra sau tai, bên tai liền lộ ra một nốt ruồi son nho nhỏ màu đỏ nổi bật trên nền da trắng muốt, càng thêm mê hoặc gợi cảm.
“……”
Tiêu Kỳ Mặc cứng đờ tại chỗ.
Chọc người lại bị người chọc lại.
Nốt ruồi son đó, không hiểu sao lại gợi lên dục vọng mạnh mẽ muốn chinh phục trong anh……
Trong lúc anh thất thần, một giọng nói không nhanh không chậm vang lên.
“Định lực, quá kém.”
Trong giọng nói lại còn mang theo khẩu khí của kẻ thắng lợi.
Dứt lời cô liền tháo dây an toàn ra, dưới cái nhìn chăm chú của Tiêu Kỳ Mặc hờ hững xuống xe, “Đi đây, tạm biệt.”
Ha, định lực kém sao ?
Tiêu Kỳ Mặc vỗ nhẹ mặt mình, lúc đầu ngón tay chạm phải mắt kính gọng vàng, anh mỉm cười người ngồi ngay ngắn lại, chậm chầm lái xe rời đi.
Dù sao vẫn còn gặp lại.
Lục Miên xuống xe đi chưa được hai bước đã bị một lực đạo hung hăng kéo vào cổng lớn.
Cô nhíu đầu mày xinh đẹp, sau khi nhận ra đối phương là mẹ mình mới thu hồi nắm đấm.
Phó Mạn trông có vẻ rất tức giận, bà ta cũng không quan tâm xung quanh có người giúp việc hay không, trực tiếp lôi cổ tay Lục Miên bước về phía nhà phụ, vừa đi vừa quở trách.
“Về sau ít qua lại với mấy kẻ không ra gì đi.”
Bà ta thấy Lục Miên bước xuống từ một chiếc ô tô màu đen, nhãn hiệu xe này bà ta chưa từng thấy bao giờ, kiểu dáng xe cũng rất lạ mắt.
Phó Mạn tự nhận mình không phải loại người không có kiến thức, loại xe mà bà ta không biết hoặc là đồ bỏ đi hoặc là nhãn hiệu mới ra mắt không mấy tiếng tăm.
Bà ta xưa nay vẫn luôn xem trọng mặt mũi, dù là Lục Miên không thân thiết lắm thì cũng không muốn cô giao du với những kẻ không ra gì.