⬅ Trước Tiếp ➡

bữa ăn, bây giờ bù luôn đi." Ôn Ngôn không ngờ Lục Diệu lại đưa ra yêu cầu như vậy, chắc anh đã biết bữa tối hôm nay của cô là đi xem mắt.
“Con trai nhà họ Tiết đi rồi.” Lục Diệu ngậm điếu thuốc, ánh mắt có phần ngả ngớn quan sát vẻ mặt kinh ngạc của cô, “Đi kiểm tra thử không?
...
Tiết Vinh Phàm thực sự đã rời đi, chắc chắn có liên quan đến Lục Diệụ Trong phòng không có ai, đồ ăn vừa dọn lên, Ôn Ngôn đứng ngoài cửa có chút sững sờ, đột nhiên nghe thấy trong phòng đối diện có tiếng nói lớn "Uống Hôm nay đứa nào không uống là thằng cháu chết tiệt của ông đây " Ôn Thần?
Quay đầu lại liền thấy, người đàn ông trên người mặc chiếc áo len cashmere màu trắng nhạt đang quay lưng về phía cửa sổ, đây chính là anh ruột của cô Phía đối diện có mười mấy người, chỉ có vị trí đối diện với cửa sổ là trống không, vậy là khi cô ở đây nỗ lực nói cười vui vẻ với Tiết Vinh Phàm, đều đã bị người đàn ông bên cạnh nhìn thấy?
“Đổi sang phòng khác rồi gọi món mới đi.” Lục Diệu nhẹ giọng nói.
Ôn Ngôn hít vào một hơi, cảm thấy da đầu tê dại.
Anh thật đáng ghét...
Đổi phòng xong, Ôn Ngôn lại gọi món, người phục vụ có chút kinh ngạc khi nhìn thấy cô.
Có thể không kinh ngạc sao?
Vừa mới gọi món với một người đàn ông khác, chưa đầy nửa giờ, lại thay thế thành một người đàn ông khác.
“Anh Tứ, anh thích ăn gì?” Cô đưa thực đơn.
Lục Diệu đang châm một điếu thuốc, cử chỉ của anh lộ ra vẻ quý phái, chiếc áo sơ mi màu xanh lá cây quân đội để mở, bên trong là chiếc áo lót màu xanh lá cây nhạt hơn một chút, đây chỉ là một bộ quân phục rất bình thường, nhưng nhìn trên người anh lại rất phong độ.
Người phục vụ giúp cô gọi món nhìn mà có chút mê mẫn.
Lục Diệu ngậm một ngụm thuốc lá, nhưng không có nhận thực đơn, "Em gọi món mình thích đi." Ôn Ngôn chỉ có thể gật đầu, trước khi người phục vụ rời đi còn pha thêm một ấm trà xanh.
Ừm, chà xanh giải rượụ ...
Đồ ăn đã dọn lên, nhưng Lục Diệu không động đũa, chỉ uống mấy ngụm trà, cả buổi nhìn về phía người con gái đối diện, xem cô buộc lại mái tóc xoăn dài của mình, có vài sợi tóc rối rớt ở bên tai, vành tai mềm mại không có đeo bông, trên cổ trắng nõn như thiên nga cũng không đeo trang sức, chỉ có ngón đeo nhẫn bên trái có xăm một hình vòng cung nhạt màụ Ngày hôm đó khi chơi bài, anh đã nhận ra.
Cảm nhận được tầm mắt của anh, Ôn Ngôn cầm khăn giấy lau miệng, đặt đũa xuống "Anh Tứ?
Anh không ăn một chút sao?" “Em còn ngon hơn cả bữa ăn.” Lục Diệu phun ra ngụm khói, ngón tay thon dài gạt đi tàn thuốc, tạo cảm giác đường phố.
Ôn Ngôn mím môi dưới, băn khoăn không biết trả lời thế nào.
Động tác mím môi của cô chỉ khiến cho người đàn ông ở đối diện tập trung vào bờ môi của cô, mà cô thì hồn nhiên không để ý, "Anh Tứ, anh thật biết khen người khác." “Em là người phụ nữ đầu tiên anh khen.” Lục Diệu nhìn khuôn mặt cô đắm đuối, không bỏ qua bất kỳ chuyển động nhỏ nào.
"Thật sao?
Vậy thì em thật may mắn." Cô cười, không có biểu hiện giả tạo, bình tĩnh đón nhận lời khen của người đàn ông, "Có nhiều cô gái rất xinh đẹp ở Tương Thành, hay là bữa nào em tổ chức một buổi hẹn?


⬅ Trước Tiếp ➡