Chương 8
Anh Tứ cũng đến đi?" Từ chối một cách trá hình, trong tiềm thức cô bắt đầu thăm dò tính nhẫn nại của người đàn ông này.
Lục Diệu không để cho cô thành công, "Ngày mai anh trở về thành Bắc." “Sao anh về sớm vậy?” Rõ ràng là chuyện vui, sao trong lòng cô lại có chút thất vọng?
"Quân khu sẽ phải diễn tập trong thời gian tới." "Ồ." Cô không biết nhiều về quân sự nên Ôn Ngôn cũng không hỏi thêm nữa, cô không phải loại phụ nữ giả vờ hiểu biết, tò mò muốn hỏi tiếp.
Bữa ăn diễn ra không lâu, kết thúc sau hơn 40 phút.
Ôn Ngôn đi thanh toán hóa đơn, Lục Diệu lần này cho cô cơ hội mời mình, nhưng khi rời đi, anh nói với cô "Lần sau anh sẽ mời." Hả...
Lại nữa sao?
Lục Diệu chỉ gửi một tin nhắn cho Ôn Thần, xem như không chào mà đi, áo khoác của anh còn ở trong phòng ăn, bên ngoài gió lạnh, bãi giữ xe cách đây hơi xa, Ôn Ngôn lo lắng anh sẽ bị cảm lạnh, "Anh Tứ, hay là anh trở lại lấy áo khoác đi." “Không cần, sẵn tiện hạ nhiệt.” Anh chăm chú nhìn cô gái trước mặt, không hề che giấu phản ứng thân thể thật sự của mình “Em có thể từ chối cho tôi đi nhờ xe.
Tối nay tôi đã uống hơi nhiều rượụ" Lục Diệu đang cho cô một đường lui.
Tay Ôn Ngôn luồng vào túi áo khoác, móng tay dài cào cào vào lòng bàn tay, không biết phải trả lời như thế nào.
Đối với Lục Diệu, sự im lặng của cô tương đương với sự từ chối "Ôn Ngôn, em phải biết rằng tôi là người đàn ông phù hợp nhất với em." "..." Phù hợp sao?
Lục Diệu nói tiếp "Phần lớn thời gian anh đều ở trong quân đội, một năm có 365 ngày, ít nhất 300 ngày đã ở trong quân đội, em chỉ cần bỏ ra mấy chục ngày ở cùng người chồng như anh, những thời gian khác em có thể làm điều mình thích, anh không ở với cha mẹ, bọn họ đều rất thoáng, sau khi kết hôn em cũng không cần phải ép buộc mình tạo mối quan hệ tốt với họ." "Trong ba người anh của anh, chỉ có anh cả là kết hôn sinh con, vì lý do công việc nên sống ở thành Nam; anh hai không kết hôn, anh ba nghiên cứu khoa học vẫn còn độc thân." Anh như đang báo cáo công việc, giải thích rõ ràng hoàn cảnh của người nhà, hoàn toàn khác với những gì Ôn Ngôn từng nghe trước đó.
Nhà họ Ôn đồn rằng nhà họ Lục rất nghiêm khắc.
Con trai cả kết hôn với một nữ minh tinh nên bị đuổi khỏi thành Bắc, phải đến định cư ở thành Nam.
Người con trai thứ hai lúc trước có mối tình đầu là một cô gái tầm thường, bị gia đình ngăn cấm, nên từ đó anh ta không còn muốn kết hôn.
Con trai thứ 3 là gay nên đến giờ vẫn chưa có bạn gái.
Về phần người con trai thứ tư Lục Diệu ở trước mặt, người ta cũng nói rằng anh có thể sẽ chết vì đất nước vào một ngày nào đó...
Suy cho cùng, những người lính cũng coi đất nước là nhà.
“Anh Tứ.” Cô cúi đầu suy nghĩ một chút, “Hôn nhân với người trong quân đội thì không thể ly hôn, nếu ly hôn, cuộc đời em sẽ không còn đường lui”.
Không ai có thể đảm bảo rằng cuộc hôn nhân của họ sẽ luôn suôn sẻ, sau một thời gian dài bên nhau, nếu họ có quá nhiều điều bất hòa, cô muốn ly hôn thì phải làm sao?
Người bình thường có thể ly hôn nếu không hợp, nhưng hôn nhân với người trong quân đội… ly hôn