⬅ Trước Tiếp ➡
Phương Ninh chắc chắn mình không nhìn nhầm. Lúc nãy, trong một khoảnh khắc tình cờ quay đầu lại, cô đã thấy ánh mắt Lương Dĩ Thực dừng lại trên người Dụ Sanh.
Nghe xong, Dụ Sanh chỉ bật cười, khó tin mà nhìn Phương Ninh “Phương Ninh, vấn đề không phải là mình có muốn cân nhắc hay không, mà là cậu nghĩ quá nhiều rồi đấy.”
Dù cho Lương Dĩ Thực có nhìn cô một cái, thì điều đó có nghĩa lý gì chứ?
Dụ Sanh nào có tự luyến đến mức ấy.
Phương Ninh hừ một tiếng
“Tớ không hề tưởng tượng quá nhiềụ Đây là trực giác nhạy bén của một phóng viên chuyên nghiệp ”
Dụ Sanh bật cười
“Tớ cũng làm phóng viên đây, nhưng nếu lấy tớ làm chuẩn mực cho sự nhạy bén, thì chuyện này chắc chắn không thể xảy ra.”
“Có gì mà không thể xảy ra?” Phương Ninh đắc ý, vỗ ngực tự tin
“Tớ tin vào trực giác của mình ”
Kể từ sau khi chia tay, Dụ Sanh không nhắc đến chuyện yêu đương nữa. Người theo đuổi cô thì rất nhiều, nhưng tất cả đều bị từ chối.
Còn về Mạnh Tây Châu, thật sự chẳng đáng nhắc đến.
Là bạn thân, Phương Ninh hy vọng cô có thể bước tiếp, không cần mãi bận lòng vì những chuyện đã qua.
Dụ Sanh chọc chọc vào cánh tay Phương Ninh, nói đùa
“Cậu đừng nói bậy nữa. Cho dù tớ có đồng ý đi nữa, thì Lương Dĩ Thực chắc chắn cũng không chấp nhận đâụ”
Lương Dĩ Thực là người ngay thẳng, không bao giờ dính vào mấy chuyện rắc rối như yêu em gái của bạn thân cũ.
Dụ Sanh đang định giải thích thêm, thì chuông điện thoại của Phương Ninh reo lên.
Cô nhìn bạn mình thở dài một hơi, rồi nhanh chóng thay đổi nét mặt, cười chuyên nghiệp
“Alo, chủ biên ạ, chào anh buổi tối ”
“Vâng, vâng, bây giờ luôn sao ạ?”
“Được chứ, em rảnh mà ”
“Ok, em sẽ sửa ngay bây giờ. Đảm bảo trước 12 giờ đêm là anh có bài ạ.”
Cúp máy xong, Phương Ninh bất lực thở dài, quay sang Dụ Sanh
“Lại phải về sửa bài.”
Cô lấy điện thoại ra và bắt đầu gọi xe.
Dụ Sanh yêu thương xoa nhẹ đầu bạn mình.
Cả hai từng học chuyên ngành Truyền thông ở đại học. Sau khi tốt nghiệp, Phương Ninh làm phóng viên cho một tòa soạn báo, thường xuyên phải làm thêm giờ để kịp tiến độ.
Nhìn đồng hồ đã gần 10 giờ tối, nhà cô lại xa, chắc chắn phải đi sớm.
“Tớ đi cùng cậụ”
Cả hai chào hỏi Chu Tịnh rồi ra về.
Minh Thành về đêm rực rỡ ánh đèn. Hôm nay là cuối tuần, nhưng khu vực gần khu CBD lại khá bận rộn. Nhiều người đang tăng ca, lượng gọi xe cũng rất đông.
Dụ Sanh chậm vài phút gọi xe, phía trước đã có hơn ba mươi người đang xếp hàng.
Gió thổi mạnh, hai người đứng lặng lẽ bên đường chờ đợi.
Chờ một lúc, xe của Phương Ninh cũng tới.
“Sanh Sanh, hay cậu về nhà tớ ngủ tạm đi? Đứng một mình ở đây nguy hiểm lắm.”
“Không cần đâu, mai tớ còn có việc.”
Dụ Sanh xua tay, trấn an bạn mình.
“Quán ‘Gặp Được’ này chủ yếu là dân văn phòng tới để thư giãn, trị an rất tốt. Tớ đâu có say, mà Chu Tịnh với mọi người vẫn còn ở trong đó.”
Phương Ninh vẫn còn lưỡng lự.
“Mau về đi, chỉ còn hai tiếng nữa thôi ”
Dụ Sanh đẩy vai bạn mình, đưa cô lên xe.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau
“Dụ Sanh?”
Cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Lương Dĩ Thực.
“Sao em lại đứng đây?”
Lương Dĩ Thực bước tới, gật đầu chào Phương Ninh – người đang chuẩn bị lên xe.
“Sư huynh, bọn em đang đợi xe,” Dụ Sanh trả lời, giọng nói ngay ngắn.
Phương Ninh lập tức chen vào
“Cô ấy định đứng chờ xe một mình, không an toàn chút nào. Sư huynh có việc gấp không? Nếu không, anh có thể ở lại cùng cô ấy chờ được không?”
Dụ Sanh sửng sốt, vội vàng ngăn bạn mình
“Không cần đâu…”
Lương Dĩ Thực nhìn thoáng qua gương mặt lúng túng của cô, suy nghĩ một lát rồi đáp
“Trùng hợp quá, anh cũng định về. Để anh đưa em về.”
Phương Ninh ngay lập tức nở nụ cười đầy ẩn ý
“Thật tốt quá Vậy em yên tâm về trước đây.”
⬅ Trước Tiếp ➡