Dụ Sanh trừng mắt nhìn bạn mình.
Phương Ninh giả vờ không thấy, chỉ vẫy tay chào, sau đó lưu loát đóng cửa xe rồi đi thẳng.
Dụ Sanh đứng chết lặng. Cô còn chưa kịp nói gì đã bị sắp xếp mọi thứ rõ ràng.
Phương Ninh đi rồi, giữa cô và Lương Dĩ Thực lại dựng lên một bức tường vô hình.
Nhớ lại những lời nói của Phương Ninh tối nay, Dụ Sanh bỗng cảm thấy không thoải mái.
Lương Dĩ Thực phá vỡ sự im lặng
“Em ở đâu?”
“Ở khu Bách Hoa Phủ gần Minh Đại,” cô trả lời, rồi hỏi tiếp
“Có tiện đường không ạ? Nếu không thì em chờ thêm chút cũng được.”
Phía trước còn khoảng mười người nữa, chờ một lát là đến lượt.
Lương Dĩ Thực khẽ cười
“Trùng hợp thật, anh cũng ở đó. Tiện đường lắm.”
Dụ Sanh ngạc nhiên mở to mắt
“Thật sao? Đúng là trùng hợp quá ”
Khu Bách Hoa Phủ là một khu nhà kiểu cũ, xây dựng từ nhiều năm trước.
Nhà cửa thấp tầng, mật độ khá đông. Từ đó, có thể đi bộ tới Minh Đại. Những người sống trong khu này hầu hết đều là nhân viên của Minh Đại.
Năm ấy khi thi đậu Minh Đại, bố mẹ từng muốn thưởng cho cô một căn nhà. Sau khi cân nhắc, Dụ Sanh đã chọn Bách Hoa Phủ.
Cô yêu sự xanh mát của khu này. Đến mùa xuân, cả khu ngập trong sắc đỏ rực rỡ. Đó là một nơi mà cô rất thích.
Lương Dĩ Thực gật đầu, nhẹ giọng giải thích với cô
"Ba anh trước đây từng là giảng viên tại Đại học Minh Thành, hồi nhỏ anh cũng từng sống ở đó."
Dụ Sanh nghe vậy mới bừng tỉnh.
Thời đại học, có một giảng viên lớn tuổi thường hay lấy Lương Dĩ Thực làm ví dụ để dạy họ về ý chí vươn lên, không khuất phục trước khó khăn.
Ba của Lương Dĩ Thực từng là một giảng viên trẻ đầy triển vọng, tương lai rộng mở.
Nhưng khi Lương Dĩ Thực còn nhỏ, ba anh trong một lần đi ngang qua bờ sông đã nhảy xuống cứu một học sinh vô tình rơi xuống nước. Nước sâu, trời thì lạnh, sức lực cuối cùng không trụ nổi, ông đã không thể quay lại bờ.
Cha mẹ anh vốn có tình cảm rất sâu đậm. Sau khi ba anh qua đời, mẹ anh đau buồn mà sinh bệnh, vài năm sau cũng mất.
Từ đó, Lương Dĩ Thực sống cùng ông bà nội.
Nhớ đến câu chuyện gia đình của anh, Dụ Sanh cảm thấy áy náy. Cô không nên hỏi.
"Sư huynh, em xin lỗi... em không cố ý..."
"Không sao đâụ" Đã qua nhiều năm, nhắc lại chuyện này, lòng Lương Dĩ Thực không còn dậy sóng như trước. Anh quay đầu nhìn về phía cửa xe, khẽ nghiêng đầu
"Đi thôi."
Anh gọi người đến lái thay, sau đó cùng Dụ Sanh lên xe. Hai người ngồi ở hàng ghế sau, mỗi người một bên.
Chiếc xe lướt đi êm ái, cả hai đều giữ im lặng suốt đoạn đường.
Dụ Sanh hôm nay uống ba ly rượu trái cây.
Có thể vì gió lạnh thổi qua, hoặc cũng có thể là men say bắt đầu ngấm, đi được nửa đường, cô cảm thấy đầu mình bắt đầu choáng váng.
Lời của Phương Ninh cứ văng vẳng bên tai cô như kinh kệ
"Anh ấy đang nhìn cậu đấy."
"Tớ tin vào trực giác của mình."
"Cậu có muốn suy nghĩ thử không?"
Dụ Sanh tựa lưng vào ghế, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía Lương Dĩ Thực bên cạnh.
Anh ngồi yên lặng ở đó, áo sơ mi phẳng phiu, tay áo xắn gọn gàng để lộ cánh tay mạnh mẽ với đường gân xanh nổi rõ.
Khuôn mặt anh hơi cúi, sống mũi cao thẳng. Gọng kính màu vàng nhạt tôn lên vẻ nhã nhặn và trí thức của anh, càng làm anh thêm phần tuấn tú.
Không còn nét non nớt của cậu thiếu niên năm xưa, giờ đây anh toát lên vẻ chín chắn, trầm ổn.
Bất giác, Dụ Sanh nghĩ đến một loại nước hoa tên là "Silver Mountain Water" Màu bạc núi tuyền .
Chàng trai năm ấy, đeo kính gọng vàng, mặc sơ mi trắng, vẻ mặt lạnh nhạt, đứng dưới bóng cây. Có thể là đang chờ ai đó, hoặc cũng có thể đang đọc sách.
Khiến người ta không khỏi muốn tiến lại gần, nhìn kỹ hơn.
Đột nhiên, cậu thiếu niên ấy quay đầu lại, khiến bạn không kịp phòng bị.