⬅ Trước Tiếp ➡
Khi ấy, Mạnh Tây Châu đang the0 đuổi cô, ngày nào cũng tìm cách làm cô cười.
Buổi tối hôm đó, sau khi thi xong và bước ra khỏi phòng thi, hình ảnh đầu tiên cô nhìn thấy là Mạnh Tây Châụ
Anh mặc áo phông trắng, ôm một bó hoa hồng và tựa lưng vào chiếc xe thể thao. Khi thấy cô, anh bước từng bước về phía cô, ánh mắt nhìn cô không rời.
Xung quanh, những tiếng hò re0 không ngừng vang lên.
Các bạn cùng khoa đi ngang qua, ai cũng phải vờ ho khan, hoặc vỗ nhẹ vào vai cô một cái.
Cô thừa nhận rằng, cảm giác được chú ý như vậy đã thỏa mãn lòng hư vinh của mình đến cực điểm.
Cô nhào vào vòng tay của Mạnh Tây Châu, rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Tối đó, anh đưa cô đến một nhà hàng âm nhạc. Không gian được trang trí lung linh như tɾong mơ.
Có bạn của cô, bạn của anh, tất cả đều do Mạnh Tây Châu mời đến. Anh nói năm sau sẽ tổ chức lớn hơn và mời cả bố mẹ cô đến tham dự.
Lúc đó, cô giả vờ giận dỗi, làm bộ muốn đánh anh. Nhưng anh nắm lấy tay cô, kéo lại gần và đặt một nụ hôn nhẹ lên tay cô.
Dụ Sanh nhìn bức ảnh tɾong tay mình. Hình ảnh cô tɾong ảnh còn quá trẻ con, nụ cười rạng rỡ ngập tràn sự hồn nhiên.
"Này… bức ảnh…" Cô khẽ nói, đầu ngón tay hơi run
"Có thể cho em không?"
Hồi ấy, sau khi chia tay Mạnh Tây Châu, cô đã vứt hết mọi thứ liên quan đến anh, kể cả những bức ảnh.
Bây giờ nhìn lại hình ảnh của chính mình năm mười chín tuổi, tɾong lòng cô có chút bồi hồi.
Đó là lần cuối cùng cô có một sinh nhật vui vẻ đến vậy.
Khi ấy, cô vẫn là cô con gái được bố mẹ cưng chiều, là cô gái có thể làm bất cứ điều gì mình thích, là một cô nữ sinh sống hết mình tɾong tình yêụ
Nhìn thấy Dụ Sanh ngẩn người nhìn bức ảnh, Lương Dĩ Thực khẽ nuốt khan.
Sau một hồi im lặng, anh lên tiếng, giọng nói bình tĩnh
"Được."
Lương Dĩ Thực thu dọn lại chiếc thùng gỗ.
Bầu trời bên ngoài đã tối hẳn. Trong thư phòng chỉ còn ánh sáng vàng dịu từ chiếc đèn bàn đặt dưới đất.
Anh đan hai bàn tay vào nhau, chống cằm, mắt nhìn chăm chú vào một tấm ảnh trên bàn.
Nào có chuyện anh cần tìm tài liệu chuyên ngành chứ.
Những nội dung tɾong sách, cho công việc nghiên cứu cũng có thể tra ở những nơi khác. Chuyến đi này, anh chỉ đơn giản là không tìm được lý do nào hợp lý hơn để đến gần cô.
Buổi chiều, chú Chung nhắn tin bảo rằng Dụ Sanh đang một mình dọn đồ, trông có vẻ rấtvất vả. Ngay lập tức, anh bỏ mọi công việc tɾong tay và đến đó.
Dù cố bịa một lý do, anh không ngờ mình lại vô tình mang đúng chiếc thùng chứa hai tấm ảnh đặc biệt này.
Tấm ảnh Dụ Sanh cầm là bức chụp chung với Mạnh Tây Châụ
Lương Dĩ Thực khẽ nhắm mắt, tựa người ra ghế, thở dài một hơi.
Đêm đó, khi về nhà, Dụ Sanh lấy tấm ảnh ra xem kỹ hơn.
Cô bất ngờ phát hiện ra tɾong bức ảnh, Lương Dĩ Thực cũng đứng ở phía saụ
Anh đứng ở hàng cuối, nửa khuôn mặt bị che bởi người phía trước. Nếu không để ý kỹ, có lẽ cô đã không nhận ra sự hiện diện của anh.
Cô bật cười, cảm thấy mọi chuyện thật kỳ lạ.
Rồi cô lại nhớ đến thái độ khẩn trương của anh khi giữ tấm ảnh kia.
Mệt mỏi suốt cả buổi trưa, Dụ Sanh chẳng suy nghĩ nhiều, rửa mặt qua loa rồi nằm ngủ.
Hôm sau tỉnh dậy, cánh tay của cô đau nhức vô cùng, đến mức ngay cả việc đánh răng cô cũng lười nhấc tay lên.
Thật ra, Dụ Sanh không phải chưa từng khuân vác đồ nặng̝. Những loại vật liệu gỗ thông hay gỗ đàn hương, hồi trước khi làm việc tại xưởng mộc của ông ngoại, cô thường xuyên cùng các thợ phụ mang vác. Chỉ là, ngày hôm qua khi di chuyển quầy triển lãm, sức nặng̝ ấy đã vượt quá khả năng chịu đựng của cô.
Hiện tại văn phòng đang sơn sửa lại, tạm thời cô không cần phải đến đó.
⬅ Trước Tiếp ➡