⬅ Trước Tiếp ➡
Ăn vội vài món, Dụ Sanh bắt đầu đọc một số tài liệu chuyên môn về đàn cổ.
Để trở thành một người thợ chế tác đàn hàng đầu, cô phải không ngừng học hỏi và h0àn thiện bản thân.
Đến 4 giờ rưỡi chiều, khi Dụ Sanh đang tập trung đọc sách, mẹ cô Thẩm Phàm, bất ngờ gọi đïện đến.
"Sanh Sanh, tối nay 6 giờ, khách sạn Ánh Dương, đừng quên đấy."
Cô thoáng khựng lại, ngay sau đó mới nhớ ra, vội đáp "Con biết rồi."
Hôm nay là sinh nhật của cậu Thẩm Kha, suýt nữa thì cô quên mất.
Thẩm Phàm hỏi tiếp "Đã chuẩn bị quà chưa?"
Cô thật thà trả lời "Chưa chuẩn bị."
Thẩm Phàm thở dài một hơi, giọng pha chút trách móc "Con bé này, lúc nào cũng để mẹ phải nhắc nhở "
Dụ Sanh mím môi, nhỏ giọng "Vậy để con đi mua ngay bây giờ?"
Giọng Thẩm Phàm lạnh đi "Không cần. Mẹ đã chuẩn bị sẵn rồi. Khi nào con đến thì gọi mẹ, đừng tự ý đi lên."
Không muốn làm mẹ không vui, Dụ Sanh chỉ biết im lặng.
Cô không muốn đi, nhưng cũng không thể không đi.
Khoảng 5 giờ chiều, Dụ Sanh lái xe đến khách sạn.
Tới nơi, cô đỗ xe xong rồi gọi đïện cho mẹ như đã được dặn.
Một lát sau, cô thấy mẹ bước ra, liền xuống xe đi tới.
"Mẹ."
"Đi nào, the0 mẹ qua đây."
Thẩm Phàm dẫn cô đến chỗ xe của Dụ Khang Nham, mở cốp xe rồi lấy ra một hộp quà.
Nhìn thấy hộp quà, Dụ Sanh tò mò hỏi "Cái gì thế ạ?"
"Gối cổ. Cậu con bị đau xương cổ, tặng cái này là hợp lý nhất."
Dụ Sanh cúi xuống nhận lấy hộp quà, cùng mẹ bước vào khách sạn. Trên đường đi, cô lẩm bẩm "Sao nhất định con phải tặng quà cho cậu?"
Thẩm Phàm dừng bước, nghiêm giọng "Đã đến đây rồi thì đừng nói những lời ngớ ngẩn."
Tay cầm hộp quà của Dụ Sanh khẽ siết lại.
Cô đâu nói gì quá đáng.
Thẩm Phàm tiếp tục đi lên phía trước, không quên dặn dò "Hôm nay là sinh nhật 50 tuổi của cậu con, khách đến rấtđông, mọi người đều ở đây. Vào tɾong thì nhớ cư xử vui vẻ một chút."
Dụ Sanh chỉ nhàn nhạt đáp "Vâng."
Đúng như lời mẹ nói, sinh nhật 50 tuổi của Thẩm Kha thực sự rấtđông người. Hai vòng bàn lớn tɾong phòng đều chật kín khách.
Dụ Sanh the0 sau mẹ bước vào, lần lượt chào hỏi từng người.
Bà ngoại là người vui nhất khi thấy cô. Bà dang tay ôm lấy cô, cười tươi "Hơn nửa năm nay không gặp cháu rồi, sao về đây mà không ghé qua thăm bà?"
Dụ Sanh đặt hộp quà xuống, cũng việc. Chờ khi mọi thứ xong xuôi, cháu sẽ mời bà qua xem."
Sau đó, cô bước đến bên ông ngoại. Ông đang ngồi trên xe lăn. Thấy cô đến, ông nở một nụ cười mệt mỏi, giọng khàn khàn gọi "Sanh Sanh."
Năm thứ hai đại học, ông ngoại bị xuấthuyết não và phải nhập viện. May mắn được cấp cứu kịp thời nên giữ được mạng sống, nhưng sau quá trình phụchồi, nửa người bên trái của ông bị liệt. Từ đó, mỗi lần ra ngoài, ông đều phải ngồi trên xe lăn.
Dụ Sanh quỳ xuống ngang tầm mắt ông, giọng nói nhẹ nhàng "Ông ngoại, cháu sắp mở văn phòng làm việc rồi."
Nghe vậy, ông mỉm cười hiền từ, chậm rãi gật đầụ
Chào hỏi ông bà ngoại xong, Dụ Sanh cầm hộp quà bước đến trước mặt Thẩm Kha, mỉm cười "Cậu, chúc mừng sinh nhật cậu ạ."
"Ôi, Sanh Sanh đến rồi, mau ngồi xuống đi. Ngồi cạnh Tiểu Lâm nhé." Thẩm Kha vui vẻ kéo ghế ra mời cô ngồi.
Thẩm Kha ngồi bên cạnh mợ Cao Mân, gần đó là em họ Thẩm Lâm.
Hôm nay, Cao Mân trang điểm kỹ lưỡng, mặc chiếc sườn xám thêu hoa mẫu đơn. Ban đầu, bà đang trò chuyện cùng Thẩm Kha, nhưng khi nhìn thấy Dụ Sanh bước đến, bà liền đứng dậy, đi sang bàn khác để đón tiếp khách.
Dụ Sanh chỉ lướt qua Thẩm Lâm một cái, giọng điệu bình thản. Thẩm Lâm thì quay mặt đi, không hề biểu lộ cảm xúc.
Thẩm Kha lên tiếng mời "Sanh Sanh, qua đây ngồi cạnh cậụ"
Cô chỉ khẽ mỉm cười, từ chối nhẹ nhàng "Không cần đâu cậu, con sẽ ngồi với Dụ Án."
Thẩm Kha thở dài, gương mặt thoáng chút thất vọng.
⬅ Trước Tiếp ➡