⬅ Trước Tiếp ➡

bổn phận, chưa từng vào những nơi phức tạp như quán bar.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động bước vào một nơi như thế này.
Quán bar về đêm rất phức tạp, tiếng người huyên náo.
Vừa mới bước vào, cô đã bị tiếng nhạc xập xình sôi động đập đau cả màng nhĩ.
Trên ghế lô người ngồi kín.
Cô luống cuống đứng trong đám người cuồng nhiệt, giống như một đứa trẻ đi lạc.
Nhân viên phục vụ cầm máy tính bảng ra, hỏi cô muốn uống gì.
Cô nhìn qua bảng giá, cốc rượu rẻ nhất cũng phải 120 tệ.
Ngay cả nước cô cũng chưa mua loại nước quá 5 tệ bao giờ.
Nhưng hôm nay cô muốn đối đầu với tiền bạc, cô lấy tiền ra mua liền ba ly.
Nhân viên phục vụ dẫn cô đi vào, tìm một vị trí trên sofa cho cô.
Cạnh đó có đôi đang hôn nhau, vạch quần vén áo định làm chuyện gì đó như chốn không người.
Thư Tâm nhìn không chớp mắt lấy một lần, bất thình lình người phụ nữ kia quay ra lườm cô một cái, "Nhìn cái gì?" Lúc này cô mới lí nhí nói một câu "Xin lỗi." Bên cạnh có tên đàn ông nhìn thấy phản ứng này của cô, cười phá lên rồi đi đến hỏi cô "Uống rượu không?" Thư Tâm dè dặt bám vào sofa, "Tôi tự mua rồi." "Thế à?" Cơ thể người đàn ông có mùi nước hoa nồng nặc, anh ta nghiêng người qua, ngồi bên Thư Tâm, "Vậy anh mời em uống thêm ly nữa nhé?" Thư Tâm định từ chối, nghĩ lại lại cảm thấy dù gì cũng ra ngoài buông thả một lần, thế là gật đầu, "Được." Nhân viên phục vụ mang 5 ly rượu đến, đưa ba ly cho cô, đưa hai ly cho người đàn ông ngồi cạnh cô.
Anh ta thấy cô mua ba ly rượu, cười hỏi "Tửu lượng tốt vậy cơ à?" Thư Tâm không biết tửu lượng của mình thế nào, lúc tụ tập cùng người khác cô chưa từng uống rượu, ngay cả khi đón Tết cô cũng chỉ nhấp môi một ngụm mà thôi, một là vì rượu rất khó uống, hai là cô không dám uống say, sợ mình sẽ có chuyện.
Vì thế, tuyến phòng bị của cô bao nhiêu năm qua đã hoàn toàn bị xóa bỏ vào tối nay.
Cô nâng ly rượu lên, ngửa đầu uống cạn, tươi cười với người đàn ông bên cạnh, "Tửu lượng của tôi tốt lắm đấy." Dưới ánh đèn mờ ảo, đường nét khuôn mặt người đàn ông hiện ra, tướng mạo bình thường, vóc dáng cũng bình thường, nhưng giọng nói rất hay và điều quan trọng nhất là, anh ta là người đầu tiên bắt chuyện với Thư Tâm.
Thư Tâm sẵn lòng trò chuyện với anh ta.
Sau khi uống ba ly rượu, Thư Tâm cảm thấy mình đã ngà ngà say, cô đứng dậy, bước chân có chút loạng choạng.
"Đi đâu thế?" Người đàn ông đỡ cô.
Thư Tâm không biết phải đi đâu, chỉ là đầu cô rất choáng váng, cô muốn đi hóng gió một lát.
Cô bước về phía cửa ra vào, người đàn ông đỡ cô cùng đi ra.
Vừa ra đến bên ngoài, cô liền bị người nọ đè lên tường hôn.
Cô muốn phản kháng nhưng khoảnh khắc người đàn ông thè lưỡi ra, cô lại ngừng chống cự.
Tâm trí bị men say điều khiển khiến cô nảy ra suy nghĩ điên rồ, cô không muốn từ chối.
Vì sao cô phải từ chối nhỉ?
Đã lâu lắm rồi Lý Đức Hải không quan hệ với cô, ông chồng cô suốt ngày chạy đôn chạy đáo vì bố mẹ anh ta, mệt đến mức ngay cả cơm cũng chẳng ăn uống ra làm sao, chứ nói gì đến việc làm chuyện ấy với cô.
Giữa hai người, vừa chạm mặt nhau là chỉ nghĩ đến một chữ.


⬅ Trước Tiếp ➡