Chương 7
Tiền.
Thư Tâm được người đàn ông hôn đến ngâm nga vì sướng.
Khi người đàn ông kề vào tai cô nói "Đi theo anh", cô gật đầu đồng ý mà chẳng cần suy nghĩ.
Có điều chỉ chớp mắt sau, cô đã nhìn thấy người đàn ông kia đứng bên cạnh.
Anh mặc đồ thể thao, có vẻ vừa mới chạy bộ xong, trên trán vẫn rịn mồ hôi, đứng gần có thể ngửi thấy mùi mồ hôi trên người anh.
Vào khoảnh khắc đầu tiên khi nhìn thấy Lăng Thiệu, Thư Tâm lập tức tỉnh cả rượu, cô hoảng loạn đẩy người đàn ông đang ôm cô ra, xoay người đi ra ngoài.
Người đàn ông kia duỗi tay kéo cô lại, "Sao thế?" Thư Tâm vội vàng hất tay anh ta ra, "Tôi về nhà đây." Người đàn ông kia giữ tay cô không chịu buông, còn đang định nói gì đó thì Lăng Thiệu đè cánh tay anh ta, giật tay anh ta ra khỏi cổ tay của Thư Tâm, nhìn anh ta nói "Cô ấy đã nói phải về nhà rồi, anh nghe không hiểu?" "Chà chà?" Người đàn ông nọ bật cười, "Anh là chồng cô ta à?" Hắn ta sờ lên môi với vẻ dâm đãng, "Vợ anh hôn giỏi phết đấy." Thư Tâm nhục nhã đến mức xoay người chạy đi.
Lăng Thiệu không đoái hoài đến gã kia nữa, đi theo phía sau Thư Tâm, Thư Tâm chạy được mấy bước, không nhịn được quay lại, nhìn Lăng Thiệu bằng ánh mắt nài xin, "Đừng nói cho Tống Văn, xin anh đấy, vừa nãy tôi uống rượụ.
tôi.." Cô không thể nói nên lời.
Lăng Thiệu nhìn cô, "Cô quen gã kia à?" Mặt Thư Tâm đỏ bừng vì say rượu, cô cắn môi, nói một cách khó khăn "..
Không quen." Lăng Thiệu nhìn vào đôi môi bị hôn đến đỏ rực lên, đột nhiên hỏi "Muốn làm?" "Hả?" Thư Tâm nghe không hiểụ Lăng Thiệu lại hỏi lại lần nữa, "Tôi hỏi cô, cô muốn tìm đàn ông để làm tình à?" Thư Tâm bị hỏi mà đỏ mặt vì xấu hổ, "Tôi uống say..
"Cô chưa say." Người đàn ông vạch trần cô một cách dễ dàng.
Cô có phần thẹn quá hóa giận, giương đôi mắt đỏ hoe trừng người đàn ông, rồi đột nhiên khuất nhục bật khóc, "Đúng đấy Tôi chưa say Tôi chỉ muốn tìm đàn ông để làm tình Thì sao Anh quản được chắc ?" Người đàn ông khẽ cười một tiếng.
Anh bất chợt đến gần thêm một bước.
Vì quá cao nên anh phải khom lưng xuống thấp mới ghé lại gần mặt cô.
"Làm với tôi." Anh nói.
Thư Tâm giật thót tim.
Vẻ mặt của anh đầy bình thản, trông không có vẻ như đang nói đùa.
Khi Thư Tâm bị anh kéo vào khách sạn, đầu óc vẫn còn mờ mịt.
Cô không hiểu vì sao sự việc lại đột ngột phát triển ra như thế này.
Cho đến khi Lăng Thiệu cầm thẻ phòng, dắt tay cô, quẹt mở cửa phòng.
Thư Tâm đứng ở ngưỡng cửa, ngón tay xoắn xuýt vào nhaụ Cô cắn môi, nét mặt vừa xấu hổ vừa căng thẳng, "Tống Văn.." Người đàn ông không cho cô cơ hội lên tiếng nữa, kéo cô vào trong phòng liền đóng cửa lại, đè cô lên cửa hôn.
Trong phòng vẫn chưa bật đèn.
Thư Tâm không biết vì sao, vào giây phút bị người đàn ông kia hôn, người cô bắt đầu run rẩy kịch liệt.
Anh ta là chồng của Tống Văn.
Lý trí mách bảo cô không được làm thế, phải đẩy anh ta ra.
Nhưng thực tế thì, cô bị người đàn ông hôn đến khi ngẩng đầu lên thật cao, cổ họng không ngừng bật ra những tiếng rên rỉ.
Người đàn ông vén váy cô lên, lòng bàn tay nóng rực chạm vào vùng kín của cô rồi men theo làn da trơn mướt dịch lên trên,