Chươռg 11 Nhớ ba ba
Chắc chắn không thể mặc kệ Trịnh Húc được, Lâm Yên cho cậu ta uống một chút trà, cô cũng không đi mà nằm lên sô pha nghỉ ngơi một chút. Nửa đêm Trịnh Húc tỉnh dậy vì khát nước, cậu ta bò dậy tìm nước uống.
Lâm Yên mơ mơ màng màng mở mắt ra chỉ chỉ ấm nước trên bàn trà.
Trịnh Húc gãi gãi đầu hỏi.
“Tớ đánh thức cậu sao?”
Cậu ta còn cố gắng thả nhẹ động tác.
“Không có việc gì, tớ ngủ không sâụ”
Lâm Yên sợ Trịnh Húc tỉnh dậy lúc nửa đêm nên không dám ngủ say.
Trịnh Húc rấtcảm động, cậu ta uống nước qua loa một chút rồi đến gần Lâm Yên, trên mặt cậu ta vẫn còn đỏ ửng vì say rượi, cả người mềm nhũn vùi đầu vào cổ cô như đang chơi xấụ
“Tớ khó chịu quá Yên Yên…”
“…”
Lâm Yên vỗ vỗ sau lưng Trịnh Húc rồi oán giận nói
“Xứng đáng, tính tình bọn họ như thế nào cậu còn không biết hay sao? Xem náo nhiệt còn không chê chuyện lớn, cậu uống nhiều như vậy, có ngốc hay không?”
“Không ngốc…”
Trịnh Húc nhếch miệng cười, cậu ta cúi đầu hôn lên trên môi cô một cái. Không uống nhiều thì sao Lâm Yên có thể đau lòng Trịnh Húc giống như bây giờ
Cô xem thường.
Trịnh Húc càng cười sáng lạn hơn, cậu ta cảm thấy bộ dáng Lâm Yên khi giận mình đặc biệt đẹp, tɾong lòng cậu nóng lên, chế trụ cô sau đó cúi đầu hôn lên.
Không khí trở nên ấm áp, giữa sự giãy giụa yếu ớt của Lâm Yên, tay Trịnh Húc phủ lên ngực cô.
“Ah…”
Lâm Yên đau đớn hít không khí đẩy Trịnh Húc ra.
Cậu ta nghi hoặc nhìn cô, Lâm Yên giải thí¢h.
“Đau…”
Sau đó Lâm Yên thuật lại chuyện ngực của mình, Trịnh Húc ảo não vò đầụ
“Chú có biết việc này không? Nó như thế nào? Có phải do lần trước…”
“Cậu đừng nghĩ loạn.”
Lâm Yên ngăn cản dòng suy nghĩ miên man của cậu ta.
“Bác sĩ nói do khí huyết không thoải mái, chưa nói thêm gì khác, kết quả kiểm tra cũng rấtbình thường. Bây giờ mỗi ngày tớ đều mát xa, đã tốt hơn rấtnhiều rồi.”
“Vậy là được rồi…”
Trịnh Húc nhẹ nhàng thở ra.
Lâm Yên mím môi, cô cũng không nhiều lời nữa. Sau việc này, Trịnh Húc cũng trở nên thành thật hơn rấtnhiều, hai người lại nói chuyện vài câu thì Lâm Yên đã trở về phòng nghỉ ngơi.
Sau khi rửa mặt rồi lên giường nằm, Lâm Yên không thể ngủ được.
Nơi vừa bị Trịnh Húc xoa xoa qua có chút phát trướng, cô cắn môi, sờ nó cách áo ngủ. Lâm Yên học theo bộ dáng mát xa của ba ba, cũng không biết do thủ pháp hay lực độ không đủ mà xoa nhẹ thì không có hiệu quả, ma͙nh tay hơn thì cô không chịu nổi. Xoa đến cuối cùng ngoại trừ việc ngực vừa nóng vừa trướng càng thêm khó chịu, thì không có thêm một chút tác dụng͟͟ nào.
Lâm Yên mếu máo, cô đưa tay vào bên tɾong áo ngủ trực tiếp nắm lấy thịt vú mềm mịn, xoa nắm không hề có khoảng cách.
Lâm Yên càng thêm nghi hoặc.
Kỳ quái, tại sao khoảng cách giữa mình sờ và ba ba lại lớn như thế, vừa không chua sót không ngứa lại càng không có cảm giác ê ẩm trướng đau…
Không thể nghĩ đến, càng nghĩ càng khó nhịn.
Cũng không biết khi nào ba ba trở về.
Khi Lâm Yên mơ màng buồn ngủ tɾong lòng còn có suy nghĩ như vậy.