Chươռg 12 Cho nên bây giờ có muốn mát xa không?
Lâm Thời Hằng trở về tɾong một buổi chiều nắng ấm.
Lúc đó Lâm Yên đang tưới hoa ở ban công, cô cầm thùng tưới, vẻ mặt nghiêm túc khác thường. Lâm Yên đưa tay lên xoa xoa phiến lá màu xanh, tầm mắt lơ đãng nhìn về phía xa rồi lại thu hồi. Trong nháy mắt, lòng Lâm Yên bang bang nhảy dựng, đột nhiên cô nhanh trí nhìn xuống dưới lầu thì đối diện với tầm mắt Lâm Thời Hằng đang ngẩng đầu nhìn cô.
Gió nhẹ ấm áp thổi qua, người đàn ông ngẩng đầu nhìn Lâm Yên cười, cô ngốc ngốc nhìn hắn đi về phía trước, nước mắt đột nhiên rơi xuống.
“Khóc cái gì?”
Lâm Thời Hằng đi đến trước mặt Lâm Yên đưa tay lau nước mắt cho cô.
Chưa kịp về phòng cất hàng lý, đáy mắt hắn tràn đầy bóng dáng của Lâm Yên, cằm có râu, trê người cũng tràn đầy sự phong trần mệt mỏi, đã như vậy vẫn đưa tay lên thay cô lau đi giọt lệ nơi khóe mắt.
Lâm Yên cũng không nghĩ ra mình không có tiền đồ như vậy, cô ngay lập tức đầu đi, ý đồ nuốt nước mắt về, nhưng nước mắt lại giống rợi ra giống như được mở chốt, càng rơi nhiều hơn dưới động tác ôn nhu của Lâm Thời Hằng. Cuối cùng Lâm Yên khóc đến mức run rẩy được Lâm Thời Hằng ôm vào ngực, đôi tay cô nắm chặt áo trước ngực hắn, đột nhiên cảm thấy ủy khuất không có lý do.
Chờ Lâm Yên khóc đủ thì trước ngực Lâm Thời Hằng cũng ướt một mảnh.
“Nghỉ ngơi một lát nhé?”
Lâm Thời Hằng dùng ánh mắt trêu ghẹo nhìn Lâm Yên.
Cô cảm thấy mặt mũi mình đã mất, giận dỗi nói
“Thúi muốn chết.”
Lâm Yên xoay người trở về phòng, Lâm Thời Hằng đưa áo lên ngửi ngửi, xuống máy bay rồi ngồi xe một chặng đường dài xác thật là có một chút mùi, hắn cười khẽ rồi đi về phòng rửa mặt.
Tắm nước ấm, ϲạօ râu, cảm giác như cả người hoàn toàn sống lại. Đi ngang qua phòng khách không nhìn thấy Lâm Yên, Lâm Thời Hằng gõ cửa phòng cô.
“Yên Yên.”
“Có chuyện gì vậy ạ…”
Giọng nói của Lâm Yên có chút mất tự nhiên.
Lâm Thời Hằng mở cửa đi vào bên tɾong thì nhìn thấy cô đang ngồi ôm thú bông hình con thỏ ngồi trên giường, ánh mắt hắn lưu luyến, một lúc sau mới hỏi Lâm Yên
“Gần đây còn đau không?”
Ánh mắt Lâm Yên có chút mơ hồ, cô nhìn chằm chằm vào con thỏ tɾong tay nói
“Có.”
“Nói với mẹ con chưa?”
“Chưa ạ…”
“Vì sao chưa nói?”
Lâm Thời Hằng hướng dẫn từng bước.
Lâm Yên cắn môi trả lời
“Không muốn nói.”
Cô có chút xấu hổ buồn bực ngẩng đầu nhìn Lâm Thời Hằng.
“Ba ba chê còn phiền toái sao?”
“Không có.”
Hắn lộ ra một nụ cười nhàn nhạt khó có được, nhìn Lâm Yên giống như một con thỏ đang xù lông thì trấn an nói
“Ba ba chỉ cho rằng khi con gái gặp phải loại chuyện như thế này sẽ càng muốn nói với mẹ hơn.”
Lâm Yên mếu máo nắm tai thỏ.
“Nhưng mà mẹ không biết mát xa, y thuật của ba ba tốt còn biết mát xa nữa…”
Cô cũng không biết mình đang nói cái gì, càng nói càng nhỏ, sự tự tin cũng dần dần vơi đi, lông mi xinh đẹp chớp chớp. Cuối cùng Lâm Yên im lặng rồi nhẹ nhàng cắn môi dưới, nghiêng đầu nắm tai thỏ không nhìn Lâm Thời Hằng nữa.
Hắn giải vây cho cô, phụ họa nói
“Đúng vậy, ba ba biết mát xa, thủ pháp chuyên nghiệp.”
Khóe miệng Lâm Yên nhếch lên.
“Cho nên bây giờ có muốn mát xa không?”
Vẻ mặt của Lâm Yên cứng lại, Lâm Thời Hằng nhướng mày.
“Không phải vừa nãy con mới khóc vì vô cùng đau đớn sao?”
“Đúng vậy…”
Lâm Yên ý thức được chuyện gì sắp xảy ra, bả vai rụt lại nhưng cô chưa nhắc đến chuyện đeo bịt mắt, Lâm Thời Hằng cũng không nói, không biết hắn đã quên hay như thế nào nữa.
Lâm Thời Hằng đi tàu xe mệt nhọc giống như đã mệt đến mức tận cùng. Chờ đến khi Lâm Yên nằm xuống, hắn tự nhiên nằm xuống phía sau cô.