Chương 20
Du cảm thấy rất xấu hổ, vội vàng rời đi.
Từ lúc đó, vị ông chủ họ Hạ này cứ dường như vô tình mà hỏi về Hứa Du với Khê Ngôn, cô cảm giác chắc là tên này bị Hứa Du câu hồn luôn rồi, ngơ ngác một lát rồi lấy cớ soạn bài chuồn về nhà.
Cô vốn tưởng là chuyện ấy đã kết thúc rồi.
Không ngờ cái tên họ Hạ kia lại là một người si tình, từ hôm ở phòng ăn gặp Hứa Du như đụng trúng tiếng sét ái tình, định xuống tay từ chỗ của Khê Ngôn rồi từ từ đánh chiếm nội bộ.
Nhưng Khê Ngôn dù sao cũng đã 28 tuổi, cô ngốc chứ không ngu, than thở người này đúng là mặt dày như tường thành sau đó nói hai câu tống cổ anh ta đi.
Ông chủ Hạ thấy con đường này không xài được nhưng cũng không hề dừng tay lại.
Không biết anh ta đi đâu mà nghe ngóng được chỗ ở của Hứa Du, bắt đầu căn cứ vào tinh thần “có công mài sắt có ngày nên kim” đáng quý, cứ thế lì lợm la liếm bám lấy Hứa Du, từ đầu đến cuối mù quáng tin tưởng ngụy biện “liệt nữ sợ triền lang”.
Tối thứ bảy, anh ta lại tới nữa.
Đúng lúc hôm nay Khê Ngôn cũng ở đây, hai người ngồi lệch trên ghế sô pha trò chuyện câu được câu không, đột nhiên vang lên một tiếng kêu động trời từ phía dưới “Hứa Du Xin em hãy xuống đây liếc anh một lần để anh giải nỗi khổ tương tư.” Khê Ngôn “…” Hứa Du xé mặt nạ ném thẳng lên bàn, chống nạnh thở dài, “Móa ” Khê Ngôn “Anh ta hay đến lắm à.” Hứa Du “Hay là tớ gọi 110 nhé?” Ừm… Ông chủ Hạ cầm loa gào lên, “Hứa Du Xin em cho anh một lần thể hiện, cho chính em một cơ hội để được hạnh phúc, anh phiêu diêu nửa đời người cuối cùng cũng gặp được em, Hứa Du, nơi nào có em nơi đó là nhà…” Khê Ngôn “Không nghiêm trọng tới vậy chứ?” Hứa Du “Đây là quấy rầy rồi còn gì.” Ông chủ Hạ “Hứa Du, you’re only one for me ” Khản giọng rồi.
Thậm chí còn nghe thấy tiếng địa phương.
Cuối cùng Hứa Du không thể chịu được nữa, điên tiết mặc đồ ngủ lao xuống lầụ Khê Ngôn sợ xảy ra chuyện gì cùng vội vàng theo saụ Khê Ngôn vừa xuống dưới đã thấy ông chủ họ Hạ này cầm hoa hồng, một chân khuỵu xuống với Hạ Du, chân kia cách mặt đất 5cm, quỳ nhưng không phải quỳ.
Eo tốt thật, cái tư thế này cũng vô cùng xảo diệu… Hứa Du sợ tới lùi về sau hai bước, “Anh Hạ, tôi không thích anh, anh về đi.” Ông chủ Hạ tỏ ra thâm tình, “Không, anh thật lòng thích em, mặt đất bao la, chim trên cây hoa hồng ở đây đều có thể làm chứng cho anh…” Có khác gì ngâm thơ không.
Hứa Du “Chỗ này không có chim ” Ông chủ Hạ “Chim trong lòng anh.” Thu sang, gió đêm hiu hiu thổi.
Khê Ngôn khẽ rùng mình, kéo khóa áo khoác thể thao lên.
Hứa Du cạn lời, nói một câu từ chối rồi lôi Khê Ngôn lên lầụ Không ngờ cái tên họ Hạ kia đã chuẩn bị sẵn, thâm tình gào lên “Hứa Du Nếu em không yêu anh anh sẽ tương tư thành bệnh mất thôi, thà rằng hiện tại kết thúc hết tất cả cho xong ” Khê Ngôn nghe vậy sợ tới giật mình, quay lại thì thấy ông chủ Hạ nghiêm túc cầm dao gọt hoa quả kề cổ… Cô túm lấy Hứa Du nói “Lần này ra mạng người thật đấy ” Hứa Du quay lại nhìn cũng luống cuống, “Anh Hạ xin hãy bình tĩnh lại đi.” Sau đó,