Lời Anh Chưa Nói
Chương 21
⬅ Trước Tiếp ➡

ông chủ Hạ bắt đầu hát tình ca “Em hỏi anh yêu em liệu có đậm sâu?
Rằng anh yêu em bao nhiêu phần?
Hứa Du, chấp nhận anh đi, em chính là người phụ nữ đầu tiên anh muốn bảo vệ cả đời ” Lời bài hát “Ánh trăng nói hộ lòng em” Đặng Lệ Quân, mình dùng bản dịch của shiroi tanpopo.
Hứa Du “Biến ” Khê Ngôn “…” Ông chủ Hạ tỏ ra bị đả kích, căm giận làm bộ chuẩn bị cắt cổ… Tiếc là anh ta không dám, thế nên tự cắt tay mình, trong phút chốc máu đỏ cắt ngang qua màn đem đen, anh ta vừa thấy mình chảy máu thì kêu “ôi” rồi trắng mắt ngất xỉụ Trước khi ngất vẫn không quên thổ lộ “Hứa Du, anh nguyện vì em mà máu chảy thành sông.” Đứa trẻ xui xẻo này lại bị chứng sợ máu… Thất thần cái gì nữa?
Mau nhét anh ta vô viện thôi Khê Ngôn ra ngoài gọi xe, anh tài xế bế cái tên họ Hạ kia kiểu công chúa rồi ném vào ghế sau, Hứa Du cũng ngồi ở đó, còn Khê Ngôn ngồi đằng trước, bốn người hoảng hốt đi tới bệnh viện Cố Sinh.
Bị giày vò một lúc, ông chủ Hạ được đưa vào phòng bệnh nội trú bình thường.
Y tá đến chỗ họ báo phí bắt buộc.
Lúc Hứa Du xuống lầu vội vội vàng vàng, cô vẫn còn mặc đồ ngủ, trên người không xu dính túi.
May mà Khê Ngôn cầm tiền nên đi theo y tá trả viện phí, lúc cô quay lại ông chủ Hạ còn chưa tỉnh, Hứa Du thì đã xanh mặt, thấy người không có việc gì bèn nhanh chóng kéo Khê Ngôn chuồn êm.
Thế nhưng hai người còn chưa ra khỏi khu nội trú thì ông chủ Hạ đã đuổi tới kêu tên Hứa Du từ phía xa, hai nười đứng khựng lại, thấy anh ta đi chân thậm chân thụt sợ có việc gì ngoài ý muốn, nhất thời lo lắng không dám chạy.
Hứa Du “Hoa bách hợp trong tay thằng cha kia ở đâu ra vậy?” Khê Ngôn “Chắc là từ giường bệnh của vị đại gia bên cạnh.” Hứa Du “Đại gia cái mọe nó ” Khê Ngôn “…” Ông chủ Hạ nôn nóng chạy tới, quỳ xuống đất cái phịch, thâm tình nói “Hứa Du, xin hãy chấp nhận anh đi.” Hứa Du trốn sau lưng Khê Ngôn vô cùng âu sầu ló đầu ra “Tôi xin anh tha cho tôi đi.” Ông chủ Hạ thấy thái độ cô kiên quyết như vậy, đột nhiên nhìn sang phía Khê Ngôn, anh ta lập tức hiểu ra nói “Là cô Nhất đinh là tại cô ” Bất luận là cái gì, Khê Ngôn cũng phủ nhận trước đã “Không không, không phải tôi, chắc chắn không phải lỗi của tôi.” Ông chủ Hạ cố chấp nói “Chắc chắn là Hứa Du lo cho cảm xúc của cô nên mới không chấp nhận tôi, hai ta chỉ ăn một bữa cơm mà thôi, có lẽ lời này rất không lễ phép nhưng thực sự tôi không có ý gì với cô hết ” Thật là, người trẻ tuổi bây giờ ai cũng chấp mê bất ngộ như vậy sao?
Khê Ngôn im lặng nghĩ.
Cố Văn Lan kiểm tra phòng bệnh xong đi xuống thì thấy một đám người vây quanh cửa, có cả bệnh nhân lẫn y tá, anh còn loáng thoáng nghe thấy giọng nam cao ồm ồm, cùng với giọng nữ nhẹ nhàng nhạt nhẽo.
Giọng nữ hơi quen tai.
Anh nhanh chóng bước tới, đẩy nhóm người ra chen vào.
Khê Ngôn nói “Chuyện đó, tôi sợ là anh hiểu nhầm gì rồi.” Ông chủ Hạ không để ý tới cô, “Hứa Du, anh thề, anh không có bất kỳ quan hệ gì với cô gái này hết, em xem cô ấy họ gì anh cũng quên mất rồi, tuyệt đối đừng hiểu lầm,


⬅ Trước Tiếp ➡