Tra Duyệt cuống cuồng hết cả lên: "Công chúa, sao người lại mặc quần áo của Ngạo quốc! Người đường đường chính chính là công chúa của Đại Diễn mà, sao có thể giống với nữ nhân Ngạo quốc được, lộ vai lộ ngực cũng không cảm thấy thẹn thùng xấu hổ."
Làm gì có chuyện suy đồi như Tra Duyệt vừa nói. Mặc dù nữ nhân Ngạo quốc thích phô bày cái đẹp, nhưng bàn về phong tục thì Đại Diễn có phần cởi mở hơn.
Những bộ đồ da thú kia, chỉ để thuận tiện sinh hoạt hơn thôi.
"Trên người ta có vết thương, ta tự biết cân nhắc."
Đào Hoa chậm rãi mặc bộ váy màu hồng vào, người trong kính có đôi môi đỏ mọng, trâm cài tóc đong đưa, mắt ngọc mày ngài hiển nhiên xinh đẹp động lòng người.
Thật sự nàng đã trở về năm đó, ngay cả mùi hương hoa đào nhàn nhạt trên người cũng vẫn còn nguyên.
"Vậy. . . Công chúa đeo đầu chó sói vào đi! Nơi này không thể so với Đại Diễn, công chúa phải luôn mang theo bên mình, đừng để rơi vào tay kẻ khác."
Một cái đầu chó sói bằng đá đen tuyền, được điêu khắc xù xì, dữ tợn kinh người. Đây cũng là thứ duy nhất mà phụ hoàng hoàng huynh tặng cho nàng trước khi đưa đi làm con tin. Nói là người mẹ mệnh khổ mất sớm của nàng để lại.
Lúc Đào Hoa nhận lấy lòng bàn tay trở nên run rẩy.
Kiếp trước nàng xem nó như bảo bối, là bùa hộ mạng, ngày đêm đeo trên người. Không ít lần bị Tần Nghiêu Huyền ra lệnh thu hồi, nhưng nàng nhất định không đồng ý.
Cuối cùng từng quả đấm rơi lên đầu nàng, cổ họng, ngực, thậm chí còn bị Tần Nghiêu Huyền nhét nó vào hoa huyệt. Khiến cho đầu nàng chảy máu tươi nằm suốt bảy ngày, hoàn toàn dựa vào thuốc thang duy trì chút hơi tàn, suýt chút nữa mất cả mạng nhỏ. Đào Hoa còn nhớ lúc đó nàng đã khóc lóc la hét quỳ trên mặt đất van xin hắn giết nàng, cho nàng được giải thoát, nhưng hắn không đồng ý.
Vẫn cứ chậm rãi lấy ra cho vào, mãi đến khi hạ thân nàng rách toạc mới chịu buông tha.
Thật sự là quá đáng sợ. Nghĩ đến những chuyện này chân tay Đào Hoa như nhũn ra, đầu chó sói bị rơi xuống đất, leng keng một tiếng bị vỡ ra nhiều mảnh. Bên trong lại có một miếng bạch ngọc!
Tra Duyệt trong khiếp sợ, ánh mắt tham lam chợt lóe, Đào Hoa liền mở miệng: "Nhặt lên cho ta xem."
Một khối ngọc bình thường không có gì lạ, giống như đầu chó sói kia, gần như qua loa làm ra.
Đào Hoa lặng lẽ cất vào một chiếc hộp nhỏ, nhìn chằm chằm Tra Duyệt đang thả hồn nơi đâu mà cảm thấy lạnh lòng.
Có nên lập tức xử lý nàng ta hay không?
Nhưng bây giờ Tra Duyệt vẫn chưa làm ra chuyện gì quá đáng, cũng không cãi lời nàng, lại nói Đào Hoa hiện giờ lại không có chỗ nương tựa.
Mà rốt cuộc nàng là ai, có thân thế ra sao, ở Ngạo quốc này Tra Duyệt là người duy nhất có liên quan đến phụ hoàng và hoàng huynh nàng, cũng là người họ sắp xếp ở bên cạnh nàng, tạm thời cần phải giữ lại.
Thôi thì tới đâu hay tới đó. Bị nô tì giẫm đạp giết chết chỉ là nàng của kiếp trước.