Đào Hoa cười khẽ, quan tâm nói với Tra Duyệt: "Sắp đến bữa trưa rồi, Duyệt Nhi dùng với ta nhé? Ngươi và ta tha hương giống nhau, nên bảo trọng thân thể."
Vốn dĩ Tra Duyệt không vui vì chẳng thể gây khó dễ cho Đào Hoa, nhưng khi nghe nhưng lời đó nàng ta vẫn cho rằng Đào Hoa là cô gái ngây thơ ngốc nghếch, liền cười híp mắt nói: "Đó là hiển nhiên, đi thôi công chúa, chúng ta đi dùng bữa."
Tuy nói như vậy, nhưng việc kiểm tra thức ăn và bưng lên vẫn do Tra Duyệt làm, khi nàng ta bưng trà đến thì Đào Hoa đã ăn xong rồi.
"Công chúa, hôm nay Tinh hoa viên có nắng rất đẹp."
Hiển nhiên Tra Duyệt không muốn dùng thức ăn thừa của Đào Hoa, nàng ta cứ luôn tâm niệm về vị vương gia kia, Tra Duyệt đến gần Đào Hoa bị thương nhắc nhở: "Người nhất thiết phải biết nắm bắt cơ hội! Hoàng đế đối xử với người như vậy, nhất định sau này sẽ còn quá đáng hơn, lúc này mà không đi, mai sau phải đối mặt với nguy cơ gì không ai biết trước được!"
Đào Hoa đang uống trà liền khựng lại.
À, nàng nhớ hôm nay vừa tròn một tháng ngày tiên đế băng hà. Những thị thiếp và phi tử sẽ bị đưa ra khỏi cung vào hôm nay.
Một cơ hội tốt như vậy, nếu là kiếp trước hiển nhiên Đào Hoa không thể nào bỏ qua, nhất định nàng sẽ mặc đồ tang nhờ vị vương gia kia giúp đỡ trà trộn vào đám phi tử để thoát ra ngoài.
Sau đó, lúc hai người đang thầm thì to nhỏ, liền bị Tần Nghiêu Huyền đột xuất phát hiện ra khi đến vườn hoa.
Không những chẳng thể thoát khỏi cung, mà hai chân nàng còn bị xích sắt quấn quanh, không thể bước nổi.
Sau đó thì sao? Nàng bị Tần Nghiêu Huyền hung hãn dâm ô một phen, xích sắt trói tứ chi, thật sự giống như một tù nhân.
Vị vương gia kia biết được liền đau lòng không thôi, đưa đến các loại thuốc bổ, phần lớn đều vào bụng Tra Duyệt cả.
"Công chúa, công chúa, người ngàn vạn lần không được sợ hãi!"
Đào Hoa mở mắt ra, nhìn Tra Duyệt đang lo lắng trước mặt, trông giống như nếu nàng không đồng ý sẽ bị nàng ta ăn thịt.
Đôi mắt Đào Hoa trở nên sâu thẳm. Kiếp trước, tại sao đột nhiên Tần Nghiêu Huyền lại xuất hiện ở vườn hoa? Sự có mặt của hắn ở đó, thật sự là quá mức trùng hợp...
Liệu việc này có liên quan đến Tra Duyệt hay không?
Tinh Hoa viên là một nơi thanh tịnh, nếu như vườn thượng uyển trăm hoa đua nở thì nơi này có cầu nhỏ nước chảy, thềm được lót bằng bạch ngọc, hoa đào nở rộ suốt năm.
Nắng ở Tinh Hoa viên cực kỳ đẹp. Năm đầu tiên vào cung, khi Đào Hoa nhìn thấy được cảnh này mới biết hoa đào trong tên mình có hình dáng thế nào.
Đào Hoa vẫn luôn không hiểu, ở một nơi thô kệch như Đại Diễn, luôn lấy tên dã thú hung tợn đặt cho con người, vậy mà nàng lại có một cái tên không hợp với nơi đó như thế. Nữ nhân Đại Diễn theo họ mẹ, ngay cả họ Giang của nàng cũng rất khác lạ.
Thảo nguyên bát ngát hoang vu, rãnh nước xuyên qua khe núi, chẳng qua chỉ là một chỗ nước cạn, sao lại nói là sông Trường Giang và Hoàng Hà?
Bởi vì tên họ này, từ nhỏ đã không ít lần Đào Hoa bị người xung quanh xa lánh.