Chương 1
Chập choạng tối ngày 1 tháng 7 năm 2008, Thịnh Thư Ý đeo ba lô đi ngang qua bảng tin của trường.
Lúc này cô vẫn chưa hề hay biết, chỉ vài tiếng đồng hồ nữa thôi, cô sẽ vì tên sát nhân biến thái trên bảng tin kia mà gặp được người đàn ông định mệnh của đời mình nan Tiết Trạch.
nan Vancouver vốn được mệnh danh là thành phố mưa của Canada.
Tháng 7 thường là mùa khô, nhưng ngay đầu tháng, một trận bão lớn đã chực chờ ập đến.
Quên mang ô, Thịnh Thư Ý nhìn những đám mây đen kịt rồi vội vã vẫy một chiếc taxi ngay cổng trường.
Sau khi đọc địa chỉ bằng tiếng Anh, cô đặt chiếc ba lô lên đùi.
Cô gái nhỏ vừa tròn 18 tuổi, từ bé đã được gia đình cưng chiều như ngọc như ngà, đôi mắt trong veo vẫn còn đậm nét ngây ngô, non nớt.
Nếu cô biết gã tài xế vẻ ngoài lịch sự, thật thà trước mắt thực chất chính là tên sát nhân liên hoàn biến thái đang bị dán lệnh truy nã trên bảng tin trường học, chắc chắn cô sẽ không bao giờ bước chân vào chiếc xe này.
Mưa như trút nước, sấm chớp đùng đoàng, những tia sét rạch ngang bầu trời đêm.
Từ nhỏ Thịnh Thư Ý đã rất sợ sấm sét, cô ôm chặt chiếc ba lô trong lòng, chỉ mong sao sớm về đến căn hộ của mình.
Gã tài xế là người lai, thấy cô căng thẳng liền dùng thứ tiếng Trung ngọng nghịu hỏi "Trung Quốc?" Cô gật đầụ Hắn bắt đầu trò chuyện với cô bằng tiếng Anh xen lẫn vài từ tiếng Trung bập bẹ, xoay quanh chủ đề Thế vận hội Olympic sắp diễn ra tại Bắc Kinh vào tháng saụ Nơi xứ người, lại đúng lúc đang sợ hãi vì sấm sét, những câu chuyện về quê hương khiến cô vơi bớt phần nào căng thẳng, vô tình buông lỏng cảnh giác.
Không nhớ rõ đã trò chuyện thêm những gì, Thịnh Thư Ý thậm chí còn không biết gã tài xế đã dùng chiêu trò gì để chuốc thuốc mê mình.
Đến khi tỉnh dậy, tay chân cô đã bị trói chặt, miệng bị dán băng dính, xung quanh nồng nặc mùi máu tanh.
Đêm dài tăm tối, tiếng mưa bão vẫn gào thét bên tai.
Một cô gái chưa từng va vấp trải đời như cô bắt đầu hoảng loạn trào nước mắt.
Bản năng sinh tồn thúc giục cô đứng dậy, dựa vào tường chậm rãi lê bước về phía cửa sổ.
Bất chợt đèn bật sáng, gã tài xế với nụ cười niềm nở bước vào, dùng đầu lưỡi liếm con dao vẫn còn dính máu trên tay.
Nhìn thấy mấy chiếc váy đầm đẫm máu vứt dưới đất, Thịnh Thư Ý mới bàng hoàng nhận ra điều kinh khủng gì đang chờ đợi mình phía trước.
"Cưng à, chúng ta chơi một trò chơi nhé." Gã tài xế dùng dao rạch đứt sợi dây thừng ở chân cô, nói bằng tiếng Anh "Cho em một phút, chạy được bao xa thì chạy, nếu bị tôi bắt lại, em sẽ trở thành thức ăn của tôi đấy." Mưa lớn, đường trơn, lại chẳng biết mình đang ở đâu, hai tay bị trói, miệng dán băng dính, cô chỉ còn mỗi đôi chân được tự do.
Để sống sót, cô phải chạy bán sống bán chết.
Sau này nhớ lại một phút ấy, Thịnh Thư Ý cảm thấy mình đã chạy với tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời.
Vì đây là cuộc đua với tử thần, cô không còn lựa chọn nào khác.
Không có giày, cô chạy chân trần, ngã nhào mấy lần cô lại lồm cồm bò dậy.
Lòng bàn chân bị vật gì đó đâm trúng nhưng cô chẳng hề cảm thấy đau, so với cái chết thì chút đau đớn này chẳng thấm vào đâụ Xung quanh toàn là