⬅ Trước Tiếp ➡

những tán cây cổ thụ cao vút, một tiếng sấm nổ vang trời đánh xuống cái cây đằng xa, ánh chớp soi sáng bầu trời đêm, cô thấy gã biến thái cầm dao đã đuổi sát tới nơi.
Cô đổi hướng tiếp tục chạy, chạy đến kiệt sức.
Đêm dài tưởng như không có điểm dừng, dường như dù có chạy thế nào cô cũng không thể thoát khỏi khu rừng này.
Trong lúc tuyệt vọng, Thịnh Thư Ý nhìn thấy một đốm lửa.
Ánh lửa thực ra rất yếu ớt, nhưng vì đêm quá tối nên nó trở nên rực rỡ lạ thường.
Ánh sáng ấy lúc tỏ lúc mờ, khiến cô nhớ lại lúc nhỏ chơi diêm của ông nội, quẹt một cái, cháy hết, rồi lại rút một que khác quẹt lên.
Chẳng còn thời gian để nghĩ đó là loại lửa gì, với cô lúc này, bất kỳ ánh lửa nào cũng đều là ngọn lửa của hy vọng.
Cô lao về phía đó và thấy một chiếc ô tô, bên trong có một người đàn ông.
Cô lập tức dùng trán đập mạnh vào cửa kính xe để cầu cứụ Rất nhiều năm về sau, Thịnh Thư Ý vẫn nhớ như in ánh mắt đầu tiên mà Tiết Trạch nhìn mình.
Cũng không trách anh được, giữa đêm khuya mưa gió mịt mùng, ở một nơi hoang vu như thế, bỗng dưng có một cô gái đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, miệng dán băng dính xuất hiện đập đầu vào kính xe, thì ai nhìn vào mà chẳng tưởng là gặp ma.
Mấy chục giây sau Tiết Trạch mới cầm điện thoại lên soi, sau đó mở cửa xe, che cho cô một chiếc ô đen.
Một mùi hương kỳ lạ lan tỏa ra cùng lúc cửa xe mở, rất giống mùi than gỗ cháy.
Trong hoàn cảnh đó, Thịnh Thư Ý không có tâm trí đâu mà tìm hiểu đó là mùi gì.
Miếng băng dính trên miệng được gỡ ra, cô thốt lên cầu cứu theo bản năng bằng tiếng Trung "Cứu tôi với, có kẻ biến thái muốn ăn thịt tôi " Gần một tháng nay, khắp các đường phố Vancouver đều dán đầy thông báo của cảnh sát.
Bảy cô gái đã bị sát hại, thủ đoạn của hung thủ cực kỳ biến thái và tàn độc xẻ thịt rồi vứt xác nạn nhân khỏa thân vào thùng rác.
Dù đã có ảnh phác họa chân dung từ nhân chứng nhưng đến nay vẫn chưa bắt được hắn.
Nghe thấy cô gái trước mặt nói tiếng Trung, Tiết Trạch vừa cởi trói cổ tay cho cô vừa thản nhiên hỏi "Người Trung Quốc?" Thịnh Thư Ý gật đầu, lúc này mới sực nhận ra "Anh cũng vậy sao?" Mưa quá lớn, Tiết Trạch không đáp lời cô, anh bưng chậu than hồng vừa mới đốt trong xe ra đổ xuống đất.
Sau đó anh mở cửa ghế phụ, bật đèn xe, rút ra một khẩu súng lục và lên đạn "Vào trong ngồi trước đi." Đã gặp qua kẻ biến thái ăn thịt người, nên khi thấy người đàn ông cầm súng này, cô gái 18 tuổi Thịnh Thư Ý chẳng thấy sợ hãi chút nào.
Lúc đó cô chỉ nghĩ bị súng bắn chết còn tốt hơn vạn lần bị ăn thịt.
Tiết Trạch ném điện thoại cho cô "Gọi 911 bảo cảnh sát đến đây." Anh đưa cho cô một chiếc áo khoác để che thân, kiểm tra xem chân cô có bị găm vật lạ gì không rồi giúp cô xử lý vết thương đơn giản.
Lần đầu tiên bị người khác phái chạm vào chân, lại trong tình trạng quần áo không chỉnh tề, lẽ ra phải xấu hổ kháng cự, nhưng Thịnh Thư Ý lại không hề tỏ ra e dè, mặc cho người đàn ông lạ mặt dùng khăn giấy lau máu và kiểm tra vết thương.
Khi anh làm xong, cô chân thành nói "Cảm ơn anh." Thời gian chờ cảnh


⬅ Trước Tiếp ➡