⬅ Trước Tiếp ➡

Rõ ràng là những lời lẽ có chút lả lơi, nhưng thốt ra từ miệng anh lại nghe thật buồn bã.
Cô muốn ở bên cạnh anh, để anh không còn thấy cô đơn nữa...
Cô bước tới đặt gối bên cạnh giường, Thịnh Thư Ý leo lên giường, kéo chăn đắp lên người rồi nằm xuống.
Chiếc giường thực ra rất rộng, giữa hai người vẫn còn một khoảng cách.
Cô nằm nghiêng mặt về phía Tiết Trạch rồi nhắm mắt lại.
Thoang thoảng nơi cánh mũi là một mùi hương gỗ đàn rất dễ chịu, trên chăn cũng vương mùi hương này, ngửi vào thấy lòng rất bình yên.
Tiết Trạch rít một hơi thuốc, quay đầu nhìn cô.
Gương mặt trái xoan thanh tú, hàng lông mi khẽ rung động, đôi tay nắm chặt lấy mép chăn, rõ ràng là đang rất căng thẳng.
"Ngủ đi." Ấn tắt điếu thuốc vào gạt tàn, anh cũng nằm xuống.
Nằm chung một giường, đắp chung một chăn với một người đàn ông lạ mặt vừa mới quen, đây là trải nghiệm mà Thịnh Thư Ý chưa từng có trước đây.
Cô từ từ mở mắt ra, Tiết Trạch đã nhắm mắt, gương mặt vẫn bình thản như cũ, không một chút gợn sóng cảm xúc.
Cô chợt nghĩ đến một hình ảnh Một ly nước lọc tinh khiết đặt ở đó, chỉ cần không chạm vào, nó sẽ mãi mãi không bao giờ gợn sóng.
Tiết Trạch chính là như vậy.
Anh sẽ không bắt cô phải "lấy thân báo đáp", vì anh không thiếu, không cần, cũng chẳng quan tâm.
Dường như trên thế gian này chẳng có ai hay sự vật nào có thể khiến anh lưu luyến.
Đột nhiên cô cảm thấy xót xa cho anh, chẳng rõ vì sao.
Thịnh Thư Ý biết rất rõ cảm giác này không phải là sự thương hại.
Cô hỏi "Tiết Trạch, anh đến từ đâu?" Tiết Trạch không mở mắt "Trái Đất." Thế là cô đổi cách hỏi "Ở thành phố nào của Trung Quốc vậy?" "Bắc Kinh." "Anh bao nhiêu tuổi rồi?" "24." Lớn hơn cô 6 tuổi.
Cô lại hỏi "Tiết Trạch, anh có đói không?
Em biết nấu mì đấy." "Không đói." Tiết Trạch vẫn nhắm nghiền mắt, "Ngủ đi." Lần này Thịnh Thư Ý ngủ thật, vì cô thực sự đã quá mệt mỏi.
Sự căng thẳng tột độ khiến cơ thể cô kiệt sức, cộng thêm nỗi sợ hãi từ trải nghiệm đêm qua vẫn còn ẩn sâu trong lòng.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô nhích lại gần Tiết Trạch, ôm lấy cánh tay anh rồi mới chìm vào giấc ngủ sâu một cách an tâm.
Tiết Trạch không đẩy cô ra, để mặc cho cô ôm.
Sau một lúc lâu, anh mới mở mắt, quay sang nhìn cô rồi lầm bầm lặp lại câu nói đó "Đúng là cô bé ngốc." ...
Trong một tuần tiếp theo, dưới sự giúp đỡ của Tiết Trạch, Thịnh Thư Ý đã làm lại chứng minh thư, thẻ ngân hàng, mua điện thoại mới, làm lại sim, thậm chí còn mua cả kim và chỉ.
Bởi vì chiếc áo khoác mà Tiết Trạch cho cô mặc đêm mưa hôm đó, ở ống tay áo có một cái lỗ nhỏ do tàn thuốc vô tình làm cháy.
Tiết Trạch định vứt đi nhưng cô không cho, cô còn mạnh miệng tuyên bố "Tay nghề may vá của em giỏi lắm, em sẽ vá lại cho anh đẹp như mới." Từ nhỏ đến lớn, dù là loại áo khoác đắt hay rẻ thì với Tiết Trạch cũng chỉ là một món đồ, hỏng thì vứt, cũ thì thay, có những cái mới tinh quăng ở đó anh cũng quên không mặc.
Vậy mà cô gái này lại đòi vá cho anh, đúng là chuyện mới lạ.
Muốn xem cô có thể vá thành hình thù gì, tay nghề giỏi đến mức nào, Tiết Trạch đưa chiếc áo cho cô.
Hơn 20 phút sau, Thịnh Thư


⬅ Trước Tiếp ➡