Chương 8
Ý đưa lại áo cho anh.
Trên ống tay áo xám nhạt có thêu một số “1”, vừa vặn che đi cái lỗ cháy đó.
Thịnh Thư Ý mỉm cười với anh "Con số may mắn của em đấy." Đã gặp quá nhiều phụ nữ dùng đủ mọi cách để tiếp cận mình, nhưng Tiết Trạch chưa từng gặp cô gái nào chân thành như Thịnh Thư Ý.
Liệu cô ấy có thể được coi là ngây thơ?
Giang Vũ và Trần Nhiên Nhiễm chẳng thể cạy miệng cô lấy một lời, cô cũng chưa bao giờ nhắc đến gia cảnh của mình.
Cô vá áo cho anh, thêu lên con số may mắn, còn nấu mì cho anh ăn, đưa cho anh mấy gói snack cay rồi bảo "Ăn cái này cho kích thích vị giác." Quả thực là có tác dụng, cảm giác thèm ăn của anh đang hồi phục rõ rệt.
Từ việc húp nước súp, đến ăn vài sợi mì, rồi ăn được nửa bát nhỏ, anh đã bắt đầu có lại vị giác, không còn bài xích việc ăn uống nữa.
Bên phía trường học đã bắt đầu kỳ nghỉ hè.
Theo kế hoạch ban đầu, Thịnh Thư Ý sẽ về nước sau vài ngày nữa, nhưng bất ngờ xảy ra chuyện này, với tư cách là người sống sót duy nhất, cô phải ở lại phối hợp với cảnh sát để nhận diện hung thủ.
Ngoài lúc đến đồn cảnh sát, cô chỉ ở lại chỗ của Tiết Trạch, chẳng đi đâu cả.
Việc đó cũng không phải là không có lợi, mấy ngày qua cô đã biết được vài thông tin Người đàn ông tên Giang Vũ và Trần Nhiên Nhiễm là một cặp, hai người đã đính hôn vào đầu năm nay, sống cùng khu phố, không cách xa căn biệt thự này của Tiết Trạch là mấy.
Có một ngày, cô nghe thấy Giang Vũ nghe điện thoại trong sân "Bác đừng có giục nữa, vài ngày nữa cháu sẽ đưa Tiết Trạch về cho bác Đảm bảo không thiếu một sợi tóc nào " Tiết Trạch sắp về nước sao?
Đêm khuya tĩnh lặng, Thịnh Thư Ý vừa tắm xong, cô bôi thuốc lên chân.
Bôi xong chờ thuốc thấm, cô lại ôm gối đến phòng Tiết Trạch.
Tiết Trạch cũng vừa tắm xong, chiếc áo tắm khoác hờ hững trên người, anh vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm.
Thấy cô lại đi chân trần, anh hỏi "Chân hết đau rồi à?" Cô leo lên ngồi ở đầu giường, tay vẫn ôm chặt chiếc gối không buông "Tiết Trạch, anh sắp về nước à?" "Giang Vũ nói với em là tôi sắp về nước à?" "Anh ấy nghe điện thoại ngoài sân, em nghe thấy anh ấy bảo với người bên kia là vài ngày nữa sẽ đưa anh về." "Đừng nghe cậu ta nói linh tinh." "Vậy anh có về không?" Cô mong chờ một câu trả lời.
"Không về." Trong khoảnh khắc, cảm giác khó chịu nơi lồng ngực bỗng giãn ra, giống như đám mây đen bao phủ trên đầu cuối cùng cũng tan biến, Thịnh Thư Ý mới yên tâm đặt gối xuống.
Nửa đêm sấm chớp lại vang lên, Thịnh Thư Ý bị tiếng sấm làm cho giật mình tỉnh giấc.
Phát hiện bên gối không có Tiết Trạch, cô ôm lấy gối chạy xuống lầu tìm anh.
Tầng một không thấy, cô lại lên tầng hai, vẫn không có ai, cô liền hét lớn "Tiết Trạch " Tiết Trạch đang ở sân thượng tầng ba.
Anh thường lên đây ngồi một lát vào đêm khuya để ngắm trăng sao, hóng gió đêm và nghe tiếng mưa rơi, bởi vì anh rất tận hưởng sự tĩnh lặng trong màn đêm.
Tiếng sấm quá lớn đã át đi tiếng gọi của Thịnh Thư Ý, Tiết Trạch không nghe thấy.
Thịnh Thư Ý chưa bao giờ lên tầng ba, lúc này cô đã bật khóc vì cô tưởng rằng Tiết Trạch lại chạy đến