Chương 9
khu rừng đó rồi.
Khi Tiết Trạch đi xuống lầu, cảnh tượng anh thấy là Cô gái nhỏ đi chân trần, ôm chiếc gối khóc nức nở không thành tiếng, tay đang cầm điện thoại chuẩn bị báo cảnh sát.
Vừa ngẩng đầu thấy anh, cô liền vứt ngay điện thoại và gối sang một bên, khóc lóc chạy lên lầu lao về phía anh.
Thịnh Thư Ý ôm chặt lấy eo anh, vùi đầu vào ngực anh mà khóc "Em cứ tưởng anh không cần em nữa rồi, Tiết Trạch." Lại một tiếng sấm vang dội, cô sợ đến mức run bắn người, cơ thể càng dán chặt vào người đàn ông trước mặt hơn.
"Buông tay ra trước đã." Yết hầu Tiết Trạch khẽ chuyển động, bởi vì cô gái này vô tình cọ vào chỗ đó, khiến anh có phản ứng sinh lý.
Thịnh Thư Ý ở trong lòng anh lắc đầu, thân hình nhỏ nhắn so với vóc dáng cao lớn, vững chãi của anh tạo nên sự tương phản rõ rệt.
Chiều cao 1m62 của cô chỉ vừa đến ngực anh, nước mắt lem nhem đều quệt hết lên áo choàng tắm của anh, làm cổ áo anh mở rộng ra, môi cô vô tình chạm vào khuôn ngực trần của anh.
Cánh môi mềm mại, hơi thở ấm nóng, cùng mùi hương ngọt ngào thoang thoảng như kem vani mùa hè khiến Tiết Trạch nảy sinh ham muốn mãnh liệt muốn cắn thử một miếng.
Ý nghĩ ấy ngày càng mãnh liệt hơn, anh đành phải đè nén xuống "Tiểu Thư Ý, đừng có châm lửa." Lúc đầu Thịnh Thư Ý không hiểu ý nghĩa câu nói này, cho đến khi cô cảm thấy bụng dưới như bị thứ gì đó cấn vào.
Nhận ra là cái gì, cô lập tức buông eo anh ra, lùi lại phía saụ Phía sau chính là cầu thang, mắt thấy cô sắp ngã nhào xuống, Tiết Trạch nhanh tay kéo cô lại, một tay ôm lấy eo cô.
Eo cô mảnh mai và mềm mại đến nỗi dường như chỉ cần dùng một chút lực là anh có thể bẻ gãy được.
Mặt Thịnh Thư Ý nóng bừng, tim đập thình thịch, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh.
"Tối nay về phòng em ngủ đi." Giơ tay xoa đầu cô một cái, Tiết Trạch rút tay lại khỏi eo cô.
Cô từ chối "Em sợ sấm sét lắm " "Tôi không đáng sợ hơn sấm sét sao?" "Em có thể trải thảm ngủ dưới sàn trong phòng anh " Gương mặt non nớt của cô toát lên vẻ bướng bỉnh, khiến Tiết Trạch buồn cười "Tùy em." Anh vào phòng tắm tắm nước lạnh.
Lần này anh tắm lâu hơn bất cứ lần nào trước đây.
Lúc bước ra thấy cô gái nhỏ đã trải sẵn chăn bên cạnh giường mình, Tiết Trạch rút một que diêm quẹt lửa, châm một điếu thuốc ngậm trong miệng.
Thịnh Thư Ý ngẩng đầu nhìn thấy anh đang ngồi trên chiếc ghế sofa màu xám đậm, hướng mặt ra phía cửa sổ sát đất mà nhả khói thuốc.
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng, mưa rơi tầm tã, anh vẫn ngồi vững ở đó, hoàn toàn không bị ảnh hưởng, như thể bất kể thế giới bên ngoài có xảy ra chuyện gì cũng không liên quan gì đến mình.
Khói thuốc bay lên che khuất gương mặt điển trai của anh, không rõ lúc này ánh mắt anh đang mang cảm xúc gì.
Cẩn thận bước tới, cô hỏi "Tiết Trạch, anh có thể cho em một điếu thuốc không?" Tiết Trạch hơi ngẩng đầu, ánh mắt có chút lả lơi "Trước đây từng hút chưa?" "Chưa ạ." Cô thật thà lắc đầu "Em thấy trên mạng nói hút thuốc có thể giảm bớt lo âu và sợ hãi.
Em khá sợ sấm sét nên muốn thử xem hút thuốc có giúp em bớt sợ không." "Vậy nếu hút ma túy