Chương 8
“Đến rồi. Xuống xe.” Triệu Cách Phi dừng xe, cầm lấy điều khiển từ xa, mở cánh cổng sắt cao hơn ba mét ra. Chiếc xe chậm rãi tiến vào, sau đó cửa sắt lại từ từ đóng lại.
“Đây là đâu?” Diệp Đề có chút ngây ngây ngốc ngốc mà nhìn chằm chằm căn biệt thự ba tầng trước mắt.
“Nhà tôi.” Triệu Cách Phi xuống xe.
“Nhà anh? Không phải anh nói muốn đưa tôi tới đồn cảnh sát sao?” Diệp Đề hỏi.
“Hả? Tôi nói muốn đưa cậu tới đồn cảnh sát bao giờ? Hình như tôi quên mất… Tôi nói rồi à? Được, bây giờ tôi đưa cậu đi.”
“Không không, anh chưa nói gì cả, anh bảo muốn dẫn tôi về nhà anh.” Diệp Đề vừa nghe liền sợ tới mức cuống quít mà sửa chữa – đến nhà anh ta liền đến nhà anh ta đi Muốn chém muốn giết liền tùy anh ta vậy, kiểu gì cũng ngon ăn hơn là đối phó với đám người kia.
“Vào đi.” Quỷ kế thực hiện thành công, Triệu Cách Phi cười đến là đắc ý, mở cửa, bật đèn, để Diệp Đề bước vào nhà.
Diệp Đề vừa vào cửa liền há to miệng.
“Đây, đây… Đây là nhà của anh?”
“Đúng vậy.”
“Anh một mình ở trong một căn nhà lớn như vậy?” Diệp Đề hít vào một hơi lãnh khí.
“Rất lớn sao? Thế mà tôi không biết.” Triệu Cách Phi cởi áo khoác, rót một chén nước đưa cho Diệp Đề “Uống đi.”
“Không, không cần…” Diệp Đề quay đi theo phản xạ có điều kiện, mãnh mẽ lắc đầụ Triệu Cách Phi cười cười “Thế nào, còn sợ tôi hạ độc hại chết cậu à?”
Diệp Đề do dự vươn tay, tiếp nhận chén nước kia, cố lấy hết dũng khí hỏi “Anh, anh rốt cuộc muốn gì…”
“Tôi muốn gì? Cậu trộm biển số xe của tôi, đắc tội với tôi, đương nhiên tôi muốn trừng phạt cậu rồi.” Triệu Cách Phi cười âm hiểm.
“Đệt Đã sớm biết mày không phải người tốt mà Cái tên lòng lang dạ sói Con mẹ nó, có gan thì đưa ông đến đồn cảnh sát đi Ông liều mạng với mày ” Diệp Đề ném vỡ cái chén thủy tinh, trong lòng cũng là vừa giận lại vừa sợ thì ra người này định dùng hình phạt riêng với mình. Thế thì còn không bằng đến đồn cảnh sát cho rồi.
Ầy, sớm biết người này không dễ chơi như vậy, có cho thêm mười lá gan Diệp Đề cũng không dám đi ăn trộm biển số xe của anh ta.
“Này, lá gan cậu sao lại bé như vậy hả, tôi mới nói có một câu đã sợ đến như vậy rồi.” Triệu Cách Phi nhíu mày.
“Ai… ai sợ Ông đây thân kinh bách chiến, từ nhỏ đã lên núi đao sơn xuống biển lửa rồi. Thân là bá vương khu phố Tây… ông… ông lại sợ mày à?” Diệp Đề lắp bắp cố gắng lấy thêm can đảm cho mình.
“À, không thể tưởng tượng được cậu còn dũng mãnh như vậy.” Triệu Cách Phi thấp giọng cười cười, đột nhiên một phen kéo tay Diệp Đề, tay còn lại ôm lấy thắt lưng cậu, nheo nheo mắt lại, khéo léo phả hơi nóng vào tai của đối phương “Thắt lưng tinh tế như vậy, thật sự không giống người thường xuyên đánh nhau nha…”
“Anh, con mẹ nó anh làm gì đấy ” Diệp Đề thoáng cái mặt đỏ rần, dùng sức mà giãy dụa. Chính là tay của Triệu Cách Phi lại hệt như được làm bằng sắt thép, kiểu gì cũng gỡ không ra.
“Làm gì à, trừng phạt cậu nha…” Nhóc con này thật là thú vị. Triệu Cách Phi âm thầm suy nghĩ như vậy, trên mặt lại cười càng vui vẻ hơn. Ngay sau đó, anh nắm lấy cằm đối phương, ghét sát đôi môi lại.