⬅ Trước Tiếp ➡

“Ưm ưm… Lưu manh…” Diệp Đề ấp a ấp úng nói không nên lời. Đầu lưỡi của Triệu Cách Phi tùy ý đảo loạn trong miệng cậu, thỉnh thoảng còn cuốn lấy lưỡi cậu, cắn mút và đùa bỡn. Diệp Đề non nớt căn bản không có kinh nghiệm hôn môi, nhanh chóng bị kỹ thuật cao siêu của người nọ làm cho đầu óc choáng váng, chỉ một lát sau chân tay liền mềm nhũn.
“Chà, cái miệng nhỏ này thật ngọt.” Đại luật sư Triệu hôn xong rồi, vừa lòng thỏa ý mà rút đầu lưỡi khỏi miệng đối phương, luyến tiếc liếm liếm bên môi cậụ Diệp Đề thở hồng hộc, biểu tình chẳng khác nào vừa được rưới sốt cà chua.
“Mẹ kiếp, anh là đại lưu manh ” Mạt ứng đỏ trên mặt hơi hơi tan mất, Diệp Đề hung hăng lau miệng mình.
“NO NO.” Triệu Cách Phi lắc lắc ngón tay “Tôi không phải đại lưu manh. Tôi là đại luật sư, cậu mới là tiểu lưu manh chỉ biết trộm vặt đấy.”
“Mẹ nó, có mấy đồng tiền dơ bẩn thì giỏi lắm sao?” Diệp Đề căm hận nói “Ỷ vào chính mình có tiền để khi dễ người khác, kỳ thật tất cả đều là đại lưu manh, chúng mày sẽ không chết tử tế được, sẽ bị sét đánh ”
“Cậu nói cái gì?” Biểu tình dần dần trở nên nghiêm túc, cánh tay đang ôm Diệp Đề của Triệu Cách Phi lại càng xiết chặt hơn. Diệp Đề có chút hít thở không thông, đáy mắt tự nhiên mơ hồ lộ ra một tia hoảng sợ “Anh, anh làm gì…”
“Ha ha, nói hay lắm.” Triệu Cách Phi đột nhiên bật cười, biểu tình lạnh băng trên mặt thoáng chốc tựa hồ tuyết tan “Cứ cho là tôi chỉ có mấy đồng tiền dơ bẩn, tôi khi dễ người khác đấy. Cậu làm gì được tôi?” Nói xong, anh lại hôn lên miệng Diệp Đề. Nụ hôn lần này còn kịch liệt hơn cả lần trước, Diệp Đề bị hôn đến khi hô hấp cũng thật gian nan, phải cố sức dựng thẳng sống lưng mới không để cho chình mình bị áp lực của đối phương đè xuống.
“Tôi nói này,” Chấm dứt vừa hôn, Triệu Cách Phi từ trên cao nhìn xuống Diệp Đề “Phản ứng của cậu kém như vậy, chẳng lẽ còn chưa hôn ai bao giờ?”
“Ai… ai nói, ông đây có một đống bồ, một ngày lại đổi một người Trò… trò gì cũng đều chơi… chơi tuốt ” Diệp Đề càng thêm đỏ mặt, lắp bắp cãi lại.
“À, thế hả.” Triệu Cách Phi buông tay, nhàn nhã ngồi xuống ghế sa lông “Vậy, đã từng làm với đàn ông chưa?”
Diệp Đề mở to hai mắt, chà xát bàn tay, do dự nửa ngày cuối cùng vẫn nhụt chí đáp “Không có.”
“Không có sao? Lần này trái lại thành thật thế.” Triệu Cách Phi cười rộ lên “Tôi cho cậu một cơ hội. Để tôi chịch, tôi liền không truy cứu chuyện cậu lấy trộm biển số xe nữa, hai ngàn đồng kia tôi cũng không cần, cho cậu luôn.”
“Thật sao?” Diệp Đề ngẩng đầu, trong cặp mặt to tròn lóe ra một chút hoài nghi.
“Đương nhiên. Tôi là luật sư, chắc chắn coi trọng uy tín.” Triệu Cách Phi mỉm cười “Nếu cậu không tin, tôi cũng không có cách nào. Đến lúc ấy chúng ta chỉ có thể gặp nhau ở đồn cảnh sát…”
“Đừng ” Diệp Đề cuống quít ngăn cản, cúi đầu cắn môi, nghĩ nghĩ sau đó ngẩng đầu “Được Mẹ kiếp, không phải chỉ là chuyện kia thôi sao, ông đây… cũng không phải chưa… chưa từng làm qua…” Cậu càng nói càng thấp giọng, bất giác lại cúi đầu, thì thào vài câu tựa hồ như đang tự tiếp thêm dũng khí cho mình. Cuối cùng, Diệp Đề ngẩng đầu lên, lớn tiếng nói “Có gì khó khăn đâu, xem như bị chó cắn một lần là xong…”


⬅ Trước Tiếp ➡