Tô Thiên Từ bị kéo mà không kịp đề phòng, cơ thể đột ngột bị ép lên tường. Đôi mắt lớn xinh đẹp mở to, Tô Thiên Từ nhìn người đàn ông trước mặt, đôi con người đen thẳm mờ mịt sự ngạc nhiên.
"Cô biết tôi vừa nãy đang làm gì không? Bảo tôi tiếp tục? Hử?"
Giọng nói trầm thấp, âm đuôi kéo dài sự khó hiểu, tim Tô Thiên Từ đập nhanh liên hồi như nhịp trống. Có người nói lúc người đàn ông gợi cảm nhất là khi họ nâng giọng âm đuôi lên. Người con gái khác thì không biết chứ cô...rất căng thẳng...
Tô Thiên Từ nuốt ngụm nước bọt, hợi sợ sệt:"Không phải anh muốn thay quần áo sao?"
Chí ít là mặc quần áo che cái cơ thể gợi cảm này trước đi, may sao đây là Tô Thiên Từ của năm năm sau, chứ nếu là năm năm trước nước miếng đã chảy đầy miệng nhào qua rồi.
"Vốn là thế."
Giờ thì không.
Biểu cảm của Lệ Tư Thừa ân ẩn sự nguy hiểm khó phát hiện, mà môi lại cong lên:"Cô muốn đi à?"
Cô cưỡng ép sự xao động trong tim, Tô Thiên Từ gật đầu như giã tỏi, đẩy tay anh ra, nói nhanh như cắt:"Tôi tặng quà cho mẹ." Thuận thế mà đẩy ai ngờ đẩy được thật, Tô Thiên Từ không dám ở lại lâu, chuồn đi ngay tức thì. Tiện tay đóng luôn cửa.
Lệ Tư Thừa nhìn cánh cửa, híp mắt lại, rồi nhìn chiếc gương trang điểm cách không xa.
Người đàn ông trong chiếc kính, đường cơ bắp hiện lên rõ ràng, gương mặt anh tuấn vô cùng.
Nếu Tô Thiên Từ trước đây, vào lúc anh ép cô lên tường, e là sẽ trực tiếp nhào vào người anh, còn to giọng báo: Chúng ta là phu thê, phải thực hiện nghĩa vụ của vợ chồng!
Nhưng hiện giờ...
A, giả vờ?
Có phần thật đó.
Nhưng, thật sao?
Thời gian tối ngắn ngủi sẽ có thay đổi lớn vậy sao?
Anh điềm đạm thu hồi ánh mắt, bước tiếp tới tủ quần áo. Thật hay giả, thử là biết.
Tô Thiên Từ hoàn toàn không biết mình đã bị nghi ngờ.
Trong lòng Tô Thiên Từ tràn đầy mong chờ đưa quà ra, lúc tới phòng khách, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô.
Tô Thiên Từ cố gắng khiến mình trông tự nhiên hơn chút, trông thật phóng khoáng đi tới phía trước.
Ánh mắt bà Lệ đặt lên người cô, mang theo dò xét cùng hài lòng.
Cô cháu dâu này sẽ không giờ gây xấu hổ trước mặt lão gia.
"Ông, mẹ." Tô Thiên Từ gọi, đặt hộp quà lớn nhất trong đó lên bàn, rồi lấy ra một món nhỏ hơn, đưa cho lão gia.
Ngầm nịnh
"Ông à, đây là chiếc bút máy mà cậu nhờ cháu gửi ông, chúc ông phúc thọ an khang."
Mặt Lệ lão gia chẳng chút gợn sóng, vẫn cười hiền từ:"Ông cũng có cơ à, ha ha, thay lời ông cảm ơn cậu cháu."
Lớn nhỏ theo thứ tự, tặng quà đương nhiên là phải từ lớn tuổi tới nhỏ tuổi.
Tô Thiên Từ thấy nụ cười của ông lão, đôi mắt xinh đẹp vụt qua sự sâu sắc am hiểu.
Chiếc bút này không phải cậu cô tặng mà do bản thân cô. Năm ấy lúc đang nhàn rỗi liền theo Đường Mộng Dĩnh dạo phố thấy nó rất đẹp, bị cô ta xúi giục mua đi, thế là bèn tiêu mười mấy ngàn mua luôn, mãi lâu chẳng hề sử dụng.
Nhưng sau đó không lâu lại bị Đường Mộng Dĩnh vạch trần chỉ trích cô là lãng phí, hại cô rơi vào cảnh người người ghét bỏ.
Giờ đây cô muốn đưa cây bút này ra làm lời nói dối của Đường Mộng Dĩnh năm ấy.
Với sự hiểu biết của cô về cô ta thì...
"Ồ..." Gương mặt Đường Mộng Dĩnh hiện ra sự kinh ngạc:"Đâu không phải là cái tôi cùng cô đi mua lúc tôi về nước sao? Sao lại thành cậu cô mua thế?"
Ha, quả nhiên là thế!
Tính cách cô ta như thế ắt sẽ chẳng ngồi yên thờ ơ đâu.
Nhưng cô cóc có sợ bị lộ tẩy, Tô Thiên Từ chỉ sợ cô ta không nói ra ấy chứ.
Gương mặt Tô Thiên Từ hơi đỏ, hơi úp mở. Thấy thế Đường Mộng Dĩnh lập tức hiểu ra nói:"Chắc là tôi nhớ nhầm rồi, có lẽ do bao quà hơi giống thôi, không phải cái cô tùy tiện tiêu mười mấy vạn mua đâu nhỉ đúng không?"
"Tùy tiện" tiêu mười mấy ngàn?
Nghe hai chữ đó, bà Lệ cùng Lệ lão gia cau mày lại.
Tô Thiên Từ lập tức lắc đầu:"Sao có thể tùy tiện mua được, tôi đây là đặc biệt chọn lấy..." Nhưng rất nhanh đã che miệng lại, đầy vẻ hối hận vì lỡ lời.
Đường Mộng Dĩnh ngje thế có chút trách móc:"Thiên Từ à, sao cô..."
Lời này nói được nửa liền dừng, càng làm suy nghĩ mọi người thêm xa xôi.
Phải nói cái chiêu này rất hiệu nghiệm.
Nhưng cái cô muốn chính là điều ấy. Tô Thiên Từ hơi khẩn trương nói nhỏ:"Cháu..."
Lệ lão gia nhìn cô thật lâu, bóc quà ra. Thân bút đen đậm, lạnh lẽo và khá nặng, đầu bút cùng giá bút đều được nạm kim cương nho nhỏ, trông vậy mà vô cũng nhã nhặn khiêm nhường.
Lệ lão gia cười tươi:"Mắt nhìn tốt lắm, là cháu chọn à?"
Tô Thiên Từ đỏ mặt gật đầu:"Kiểu thiết kế này trông rất bình thường, thực tế lại rất sang trọng, vẻ cao quý bao bọc trong vẻ khiêm nhường, cháu thấy nó rất hợp với ông, nên mới..."
Nịnh bợ ngầm thế này, nụ cười lão gia càng thêm tươi.