⬅ Trước Tiếp ➡
...
Một ông lão đương độ sáu mươi bước vào, tuy già mà rất phong độ, lưng thẳng tắp, của chỉ hành động đều hiện lên tinh thần anh dũng hiên ngang của bậc quân nhân biên phòng mới có. Một trong những người Tô Thiên Từ kính trọng nhất, chủ nhân Lệ gia, người có địa vị cao nhất Lệ gia hiện tại, cựu thủ trưởng Lệ Tầm.
Vừa nhìn thấy ông, Tô Thiên Từ liền thẳng lưng lên, đây là thói quen hình thành nhiều năm rồi.
Mà cô không biết hành động theo thói quen đó khiến đôi mắt vốn u tịch tựa đêm đen lại càng thêm tối tăm sâu thẳm. Bà Đường nghe thấy giọng của Lệ lão gia, gương mặt béo múp tái nhợt, lập tức xấu hổ vội giải thích:"Không phải đâu lão gia, tôi cũng tiện mồm nói thế thôi, ngài đừng để ý, ngài nghĩ sao tôi biết thế đó."
Tô Thiên Từ âm thầm cười trào phúng.
Vừa nãy thì lên mặt ra oai lắm cơ, giờ gặp lão gia sao lại im thin thít thế này.
"Tiện mồm nói thế, tức là có thể nói sai sự thật về người cháu dâu tôi chọn à, ai không biết còn tưởng bà tới Lệ gia tìm tôi thiên chiếm đấy." Lời nói không nặng không nhẹ, lại uy nghiêm vô cùng.
Tự nhiên bị chụp mũ thế này, làm bà Đường sợ chết khiếp, đang định giải thích thì bị hai tay ai đó giữ chặt.
Đường Mộng Dĩnh giữ lấy tay mẹ mình, đưa mắt nhìn Lệ lão gia:"Lão gia, đã lâu không gặp."
Ông đưa mắt nhìn cô ta, chỉ ừm một tiếng, rồi lại nhìn Tô Thiên Từ, gương mặt già nua nở nụ cười vui vẻ, vẫy tay bảo:"Thiên Thiên, qua đây với ông."
Thiên Thiên...
Lâu rồi chưa nghe ông gọi thân thiết thế này, từ sau khi Đường Mộng Dĩnh bị người ta hãm hại là kẻ phóng hỏa, ông lão chưa từng gọi cô ta thân mật như thế.
Chí ít...cũng từng có hai năm nhỉ?
Tô Thiên Từ mắt nong nóng, bước tới chỗ ông, ngoan ngoãn đứng bên cạnh gọi:"Ông."
"Ngoan," lão gia cười nhăm nhúm cả mặt, hiền từ tới khiến người ta khó mà liên hệ tới vẻ uy nghiêm vừa rồi,"Ngủ ngon chứ? Sống ở viện cũ có quen không?"
Tô Thiên Từ gật đầu, ngoan ngoãn như con mèo con.
 
Anh ta...ôm cô
"Quen là tốt, quen là tốt, ở cái nhà này không ai ăn hiếp cháu chứ?"
"Dạ không, người trong nhà rất tốt với cháu, không ai bắt nạt cháu cả." Tô Thiên Từ rất thức thời.
Lão gia gật đầu đầy hài lòng, cười híp cả mắt bảo:"Thế là tốt, nếu có ai ăn hiếp cháu, cứ bảo với ông, không chỉ người trong nhà mà cả người ngoài cũng không thể khinh cháu."
Người thông minh ở đây đều nghe ra ý tứ trong lời cựu thủ trưởng Lệ.
Mặt bà Đường càng thêm tái, chỉ dám đứng một bên im lặng, Đường Mộng Dĩnh cười đầy phóng khoáng, đi tới bảo:"Ông nói như bậy, trong nhà có cả anh Tư Thừa nữa đó, dù là bên ngoài cũng có cháu người chị gái này nữa cơ mà, ông cũng quá đáng lắm chứ."
Lão gia nghe vậy cười mỉa, mang ý chỉ bảo nói:"Cháu có thể nghĩ như vậy đương nhiên là tốt nhất."
Nụ cười cô ta cứng đờ, đang tính nói thêm đột nhiên lão gia quay đầu nhìn Lệ Tư Thừa vẫn luôn im lặng:"Tư Thừa."
Sự chuyển biến đột ngột này làm lời tới môi Đường Mộng Dĩnh nuốt lại vào trong, nói không được, không nói cũng chẳng xong, quê độ vô cùng.
"Ông nội." Lệ Tư Thừa vẫn luôn lạnh lùng như thế, tựa vị tiên thoát khỏi thế tục nhiễu nhương, coi chuyện như chẳng dính líu tới mình, đứng ở một góc. Nghe được tiếng gọi của ông, mới đi qua xuất hiện ở giữa tầm mắt.
"Nếu ông nhớ không nhầm thì hôm nay là ngày thứ ba cháu kết hôn nhỉ? Sao còn không đưa vợ lại mặt?"
Anh mím môi, hiển nhiên không bằng lòng làm điều ấy, nhưng nhìn cái vẻ cấm mày nói chen vào cũng lão gia, anh chỉ đành đáp ứng:"Vâng, cháu sẽ đưa."
"Hừ, ông lại biết thừa mày!" Lệ lão gia giơ tay đập lên vai anh:"Đừng đánh rơi mặt mũi nhà họ Lệ."
"Dạ vâng." Lệ Tư Thừa đút hai tay vào quần, liếc nhìn Tô Thiên Từ, chậm rãi đi vào phòng.
Ai cũng nhìn ra lãi gia đang bảo vệ Tô Thiên Từ, càng nhìn ra được ông không thích Đường Mộng Dĩnh.
Lệ lão gia chẳng thèm nể mặt bà Đường cùng Đường Mộng Dĩnh trước mặt mọi người, nhưng lại nâng đỡ cô con gái riêng của Tô gia này, chuyện này mà truyền ra sau này đừng nói tới bắt nạt, ai gặp cô cũng phải lễ phép chứ đùa.
Dẫu sao thanh danh của Lệ Tầm cùng tên tuổi của Lệ gia còn hữu dụng hơn rất nhiều.
"Hôm nay là sinh nhật mẹ cháu, không phải cháu muốn chuẩn bị một món quá sao, còn không mau lấy ra." Lão gia từ ái nhắc nhở.
Tô Thiên Từ gật đầu, vội vào phòng lấy quà. Quà là Tô gia chuẩn bị cho, cùng lúc mà cô gả vào nhà họ Lệ, luôn cất trong tủ.
Chỉ là vừa mở cửa liền bắt gặp Lệ Tư Thừa trần nửa người trên chọn áo.
Tô Thiên Từ đỏ mặt, mở hờ cửa ra vội vào trong lấy quà, cố không nhìn anh.
Lúc tới cái tủ bên cạnh lấy quà đột nhiên va phải một bức tường bằng thịt. Cô hô lên, lùi về sau tránh né, nhưng cái tủ khá thấp, lùi như vậy, chân liền bị vướng, cả người ngã xuống.
Song lúc tưởng mình sắp ngã thê thảm rồi lại được một cánh mạnh mẽ ôm lấy eo.
Hormone nam tính xa lạ bao vây lấy cô, Tô Thiên Từ chỉ thấy lòng mình run run, nhiệt độ ấm áp từ cơ thể người đàn ông lan ra từ eo, anh...đang ôm lấy cô.
Người đàn ông này...quá quyến rũ
Trái tim Tô Thiên Từ xao động, nhưng cô tỉnh táo lại rất nhanh, cô đứng thẳng dậy đẩy người ra, đôi tay chạm tới cơ bắp rắn chắc, đường cơ bắp rõ ràng, khắc sâu khiến gương mặt nhỏ của cô nóng bừng lên.
Người đàn ông này...quá quyến rũ.
Không chỉ gương mặt đẹp trai mà ngay cả da màu lúa mạch mà rất nhiều người hằng mơ, cả cơ thể...trong đầu cô bắt đầu tưởng tượng tới thứ hùng vĩ kia, Tô Thiên Từ không kìm được chuyển động một cách khó chịu, cô lắc đầu thật mạnh hòng đá phăng ý nghĩ ấy đi.
Cô di dời ánh mắt ngẩng lên lại bắt gặp con ngươi thâm sâu tăm tối của anh, ma xui quỷ khiến Tô Thiên Từ giải thích một câu:"Tôi còn phải tặng quà cho mẹ, anh...cứ tiếp tục!"
Lúc Tô Thiên Từ đang hoang mang chạy trốn, thì cánh tay cô lại bị tóm chặt.
"Tiếp tục?" Giọng nói của Lệ Tư Thừa trầm thấp, lại thuần hậu, rựa một chén rượu nồng được dụng tâm ủ men, say ngất cõi lòng, dự vị vô tận.
⬅ Trước Tiếp ➡