⬅ Trước Tiếp ➡
Qua nửa tiếng, cuối cùng Lệ Tư Thừa cũng dùng đũa.
Trong lòng Tô Chính Quốc thử dài một hơi, nhanh chóng đặt đũa xuống, chuẩn bị làm công tác tiễn khách.
Chỉ là người nào đó lại không phối hợp!
Tô Thiên Từ chậm rãi cầm đũa, từ từ gặp thức ăn trên bàn, dáng vẻ bình tĩnh nhàn hạ không hợp với không khí.
Trong lòng Tô Chính Quốc đang mắng chết cô cháu ngoại này, chẳng lẽ nó không biết vì nó mà nhà họ đang không thoải mái sao?
Thế nhưng bọn họ lại không biết, điều Tô Thiên Từ muốn chính là gia đình bọn họ không được thoải mái!
Tô San Na nhịn không được, thúc giục nói: "Rốt cuộc em ăn xong chưa, Lệ tiên sinh đã ăn xong rồi, em cũng ăn lâu quá rồi đấy!"
Tô Thiên Từ nhìn cô ta, giống như có chút tủi thân, nhỏ giọng nói: "Nhưng em còn chưa ăn no."
Vẻ mặt như vậy giống như đã bị ngược đãi từ lâu, giống như một đứa trẻ không được cho ăn no.
- Cô đang uống thuốc ngừa thai.
“Na na!” Tô Thái Thái lập tức quát lên bảo ngừng lại.
Tô San Na trong lòng không phục, nhưng khi nhìn thấy Lệ Tư Thừa, cô nuốt những lời sắp thốt ra trên môi.
Cuối cùng đợi được Tô Thiên Từ ăn xong, mất mười phút đồng hồ.
Sau khi ăn xong, họ ngồi một lúc, người nhà họ Tô đều sững sờ, nhưng Tô Thiên Từ lại không nói một lời liền rời đi.
Cuối cùng, hay là đề nghị Lệ Tư Thừa ra tay trước, nhà họ Tô như được đại xá, giả vờ giữ ở lại một thời gian, sau đó khách khí tiễn bọn họ đi.
Lúc sắp rời đi, Tô Thiên Từ có thể cảm nhận được ánh mắt của gia đình phía sau gần như có thể giết người, nhưng không thể thoái mái nói ra những gì trong lòng được.
Vừa ra khỏi cửa nhà Tô Thiên Từ liền dừng lại, "Anh Lệ.”
Lệ Tư Thừa nhướng mày dừng lại nhìn cô.
"Tôi vẫn còn việc phải làm, cô cứ về trước đi, lát nữa tôi bắt taxi về sau.”
“Ừ.” Lệ Tư Thừa thờ ơ đáp, rồi tự mình bước đi.
Tô Thiên Từ nhìn thấy bóng lưng anh biến mất chỗ khúc quanh, lúc này mới đi về phía hiệu thuốc duy nhất gần Tô gia.
Sau khi vào hiệu thuốc, Tô Thiên Từ mua một viên thuốc tránh thai khẩn cấp và uống trước khi rời đi.
Người bán hàng ném chiếc cốc giấy mà Tô Thiên Từ đã sử dụng đi và ngước mắt lên lần nữa, trước mặt anh ta đã có vài trăm nhân dân tệ.
Nhất thời ngước mắt lên liền nhìn thấy một khuôn mặt tuấn tú như đúc.
"Cô gái kia vừa uống thuốc gì?"
Nhân viên bán hàng giật mình, nhìn vài tờ tiền giá trị cao, lập tức có phản ứng, nhìn chiếc hộp bên cạnh còn chưa kịp ném đi.
Lệ Tư Thừa nhìn thấy ba chữ sáng sủa trên hộp, đôi mắt đen càng lúc càng sâu. Đôi môi mỏng đỏ mọng mím lại thành một đường.
Xoay người, không nói thêm.
Nhân viên hơi sững sờ nhìn bóng lưng anh, rồi lặng lẽ cất những tờ tiền lớn xuống bàn.
Cô ta cũng không nói gì!
——————————
Khi Tô Thiên Từ về đến nhà, Lệ Tư Thừa vẫn chưa quay lại.
Khi cô bước vào, tôi thấy Đường Mộng Dĩnh đang chơi bài bên cạnh bà Lệ.
“Tới!” Bà Lệ hiển nhiên là may mắn, bà ta đẩy thẻ cười rất vui vẻ.
“Không chơi nữa, bà Thư Họa thắng suốt, hôm nay tôi thua cũng nhiều rồi.” Bà Vương có chút không vui.
Tần Thư Họa là tên của bà Lệ.
Nghe được lời nói đầy giận hờn của bà Vương, ngược lại Tần Thư Họa cười vui vẻ, "Đừng như vậy chứ, chơi thêm chút nữa đi.”
"Không chơi nữa, trừ khi bà đổi người, con dâu bà về rồi kìa.”
Với những lời này, đã thành công chuyển sự chú ý của mình sang Tô Thiên Từ một lần nữa.
Tô Thiên Từ dừng lại và đi tới, hét lên một tiếng: "Mẹ, dì Lý, dì Vương."
"Về đúng lúc lắm, có thể giúp mẹ chồng cháu chơi vài ván."
“Dạ, cháu không biết chơi đâu.” Tô Thiên Từ lảng tránh.
Nghe vậy, bà Vương lại cao hứng, "Không biết chơi vậy để mẹ chồng dạy con chơi, đến ngồi đi, Thư Họa bà dạy con dâu mình chơi đi.”
Tần Thư Họa hôm nay đúng là thắng nhiều rồi, lại bị yêu cầu như vậy, cũng không tiện tiếp tục, đứng dậy: “Con tới đây.”
Tô Thiên Từ phải ngồi xuống, trong khi đó Tần Thư Họa ngồi sang một bên nhìn cô chơi.
Tô Thiên Từ nói không, thì sẽ không.
Kiếp trước cô được gả vào Lệ gia đã năm năm, nhưng cho tới bây giờ bà Lệ luôn coi thường cô, huống chi là để cô chơi mạt chược với mình, đây là lần đầu tiên cô bị lôi xuống đánh như hôm nay.
- Nhà họ Lê có thể mất tiền, chứ không thể mất mặt.
⬅ Trước Tiếp ➡