Tô Thiên Từ nói không, thì sẽ không.
Kiếp trước cô được gả vào Lệ gia đã năm năm, nhưng cho tới bây giờ bà Lệ luôn coi thường cô, huống chi là để cô chơi mạt chược với mình, đây là lần đầu tiên cô bị lôi xuống đánh như hôm nay.
Sau nhiều bàn liên tiếp, Tô Thiên Từ đã thua một cách thê thảm.
Tần Thư Họa không nhìn nỗi nữa, đứng dậy nói mệt nên tự mình trở về phòng, để Đường Mộng Dĩnh dạy cô.
Đường Mộng Dĩnh thay Tần Thư Họa giúp Triệu Tư Thường xem bài, Triệu Tư Thường cảm thấy không tốt lắm, quả nhiên dưới sự hướng dẫn của cô ta, ngược lại chưa tới hai bàn, liền đem tiền hôm nay Tần Thư Họa thắng được, thua ngược lại hết.
Tô Thiên Từ cảm thấy hơi áy náy, liền lấy tiền túi của mình ra.
Bà Vương rất vui vì thắng, nhưng trong bụng bỗng truyền tới một trạng thái khác thường, "Ôi, đau bụng quá, Mộng Dĩnh tới đây chơi giúp ta, ta đi vệ sinh trước.”
Sau khi Đường Mộng Dĩnh ngồi xuống, liền thắng liên tiếp hai bàn.
"Ôi, sao vận may của Mộng Dĩnh lại tốt như vậy, toàn thắng đậm, ăn hết bài của Thiên Từ rồi.
"Thiên Từ đã thua không ít, đúng không? Ta thấy cháu còn tự bỏ tiền túi ra nữa.”
Tô Thiên Từ đang lúng túng, đang cân nhắc có nên nói với bọn họ là không chơi nữa, liền nghe Đường Mộng Dĩnh nói: "Làm sao vậy, nhà họ Lệ có tiền, nên thua cũng không sao đúng không, Thiên Từ?”
Một câu nói tưởng chừng như vô tình đã khiến Tô Thiên Từ rơi vào tình thế khó xử.
Cô hiện là con dâu nhà họ Lệ, là đại diện cho bộ mặt của nhà họ Lệ.
Nhà họ Lệ có thể mất tiền, nhưng không thể mất mặt.
Nếu lúc này nói không chơi nữa, có khác nào nói Lệ gia chịu thua đâu?
Tô Thiên Từ có vẻ lúng túng, không tiện nói dừng chơi được, đành phải nhắm mắt nói: "Không sao đâu."
“Không sao, không sao!” Mấy dì chỉ mong cô nói lời này, “Vậy thì tiếp tục đi! Sau khi mất quá nhiều tiền, Tô Thiên Từ gần như đã nắm được các quy tắc cơ bản. Tuy nhiên, sau một vài lần xào bài, vẫn không có chút tiến triển nào.
Khi Tô Thiên Từ đang do dự nên đánh quân bài nào, một giọng nói trầm vang lên sau lưng cô: "Tới"
Tô Thiên Từ giật mình, nhìn xuống quân bài, đặt quân bài trên tay xuống, nhưng không hiểu được quân bài nào, trong đầu chỉ cảm thấy đầy khó hiểu.
Tới?
Tới chỗ nào?
Đúng lúc này, một bàn tay trắng nõn thon dài đột nhiên từ phía sau duỗi ra, bàn tay trắng nõn, khỏe khoắn với những đốt ngón tay rõ ràng, mảnh mai và gọn gàng. Ngay khi bàn tay này duỗi ra, Tô Thiên Từ cảm nhận được sự tiếp cận của người đàn ông, nhiệt độ bức thiết đang áp sát vào tai cô, hơi thở ấm áp phả vào tóc cô, chói tai, ngứa ngáy...
- Phát điên lên vì ghen tị.
Hơi thở của anh dường như chậm lại trong giây lát, khuôn mặt của Tô Thiên Từ đỏ ửng lên.
Ngón tay thon dài trắng nõn như ngọc nhanh chóng sắp xếp lại quân bài trước mặt, bên tai truyền đến một giọng nói thanh thúy: "Tự mạc, mười ba."
Lệ Tư Thừa đưa quân bài đẩy tới, mọi người nhìn sang.
Bà Lý có vẻ ngạc nhiên: "Ta đã nói tại sao Thiên Từ lại may mắn như vậy, hóa ra là chời chơi nước bài lớn.”
"Chậc chậc, chồng tới liền khác ngay, tới nhất ngay lập tức.” Một thái thái khác nói.
Chồng……
Cách xưng hô xa lạ nhưng cũng quen thuộc khiến Tô Thiên Từ nhất thời bừng tỉnh, nhưng ngay sau đó cô mở mắt ra, nhìn quân bài bị đẩy xuống trước mặt, “Thắng rồi sao?"
“Ừ.” Lệ Tư Thừa thờ ơ trả lời, nghiêng mắt nhìn thấy sự vui mừng hiện lên trên mặt của Tô Thiên Từ.
Không đẹp đẽ tinh xảo như Đường Mộng Dĩnh, đường nét khuôn mặt của Tô Thiên Từ rất mềm mại và dịu dàng, làn da trắng mịn như sứ, trên đó là một đôi mắt đen và sáng, đang mỉm cười lấp lánh như ánh sao, rất dễ thương!
Đường Mộng Dĩnh nhìn thấy tư thế của Lệ Tư Thừa và Tô Thiên Từ vào lúc này, cô ta phát điên vì ghen tị!
“Anh Tư Thừa, anh đã về rồi.” Đường Mộng Dĩnh cười tươi để lộ lúm đồng tiền tươi như hoa, rực rỡ.
Nhưng Lệ Tư Thừa dường như không nghe thấy, anh hơi cúi xuống, cầm một quân bài mạt chược bằng ngón tay thon dài lên, trầm giọng nói: "Mười ba quân là quân bài khó lấy nhất, cô thật may mắn."
Tô Thiên Từ nghe vậy càng kinh ngạc: “Thật sự là tôi may mắn sao?” Tuy nhiên, lại sớm nghĩ đến tiền trong ngăn kéo đã bị chính mình làm cho trống rỗng, “Nhưng mà tôi cũng thua sạch hết rồi.”
"Thua hết bao nhiêu?"
Tô Thiên Từ đỏ mặt nói nhỏ: "Một chục ngàn..."
Tất cả số tiền trong ngăn kéo của mẹ chồng tổng cộng là gần bảy đến tám mươi ngàn và tiền mặt mà cô lấy ra khỏi túi của mình ...
Chà, nói mấy chục ngàn là còn khiêm tốn.
Lệ Tư Thừa chỉ nhẹ nhàng nói: "Thắng lấy lại là được."
Lệ Tư Thừa nói thắng lấy lại, thì chính là có thể thắng lấy lại được.
Sau khi xáo bài một lần nữa, Tô Thiên Từ nhận thấy rằng vận may của mình không tệ, mà là do cô không thả quân bài ra mà thôi!
Nhìn thấy bàn tay của Lệ Tư Thừa đang xếp bài trước mặt mình, những ngón tay thon dài trắng nõn giống như một bức tranh tuyệt đẹp, cô không khỏi sửng sốt.
Hơi thở nóng bỏng của anh ở ngay bên tai cô, thật gần, thật nóng ...
Khuôn mặt Tô Thiên Từ đỏ lên, đỏ tới vành tai, cô cảm thấy hô hấp chậm hơn nửa nhịp, trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng.
Không phải đã nói rằng bạn không thể có bất kỳ suy nghĩ nào về anh ta sao, Tô Thiên Từ, đúng là không có tiền đồ!
Đưa tay nhéo nhéo đùi, Tô Thiên Từ lập tức tỉnh tỉnh lại rất nhiều.
Tất cả mọi người đều biết, nhất cử nhất động của cô đều rơi vào trong mắt Lệ Tư Thừa, đôi mắt đen huyền vốn dĩ đã tối nay càng giống như một làn sương nhẹ, sờ không được, cũng không nhìn thấu được...