Đời trước, nàng đương nhiên ngồi cạnh Lệ phu nhân, bị đuổi đi một cách tàn nhẫn, nhận được một cái kết cục vô cùng khó coi, còn bị Đường Mộng Dĩnh châm biến một phen.
Nhìn Tô Thiên Từ thức thời, sắc mặt của Lệ phu nhân hòa hoãn trở lại, rất nhanh rời ánh mắt đi, chuyển đến nhìn cái gói lớn Đường Mộng Dĩnh mang tới, cười vui vẻ hỏi: “Mộng Dĩnh lần này lại chuẩn bị cho bác cái gì vậy? Mỗi lần đều lo lắng như vậy, thật là làm khó con!”
vạch trần trước mặt mọi người (1)
“Không sao ạ.” Đường Mộng Dĩnh cười xán lạn. “Con thích lựa chọn quà cho bác, bác mau mở ra xem đi.”
Lệ phu nhân không từ chối, đưa tay kéo dải lụa rực rỡ buộc trên hộp quà rồi mở từng tầng từng tầng hộp bên ngoài thì nhìn thấy một chiếc áo sườn xám màu xanh lục vô cùng đẹp.
Mọi người nhìn vào đều kinh ngạc sững sờ.
“Thật đẹp!”
“Cái này là thêu tay đi. Thật đẹp quá.”
Lệ phu nhân cười đến không khép đươc miệng, nghe mọi người xung quanh khen ngợi thì vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo vui vẻ.
Bà Đường lúc này mới thò qua, xen mồm nói vào: “Mộng Dĩnh nhà tôi vốn là khéo tay, bà nhìn xem này, những mũi thêu này chính là con bé mất một thời gian dài mới làm xong, mới xong không bao lâu.”
Những lời này càng khiến các phu nhân bàn tán sôi nổi, trên mặt mọi người đều kinh ngạc hỏi: “Đây là Mộng Dĩnh tự thân làm sao?”
“Tay nghề thật tinh xảo! Quá lợi hại!”
“Ai da, thật tài tình còn xinh đẹp như vậy, Mộng Dĩnh à, hay tới làm con dâu nhà dì đi.”
…..
Đường Mộng Dĩnh tươi cười tự nhiên hào phóng, cử chỉ ưu nhã như các tiểu thư khuê các, đối mặt với những lời khen ngợi không dứt như vậy mà cũng không có chút kiêu ngạo.
Lệ phu nhân trong lòng cảm thán một tiếng, thật là làm không tốt rồi. Nếu Đường Mộng Dĩnh là con dâu thì tốt không, vậy mà phải cưới một cô con dâu như vậy.
Nghĩ tới đây, Lệ phu nhân có chút oán hận liếc mắt nhìn Tô Thiên Từ, vẻ tươi cười trên mặt giảm bớt đi một chút.
Tô Thiên Từ đối với suy nghĩ hiện giờ của Lệ phu nhân vô cùng rõ ràng, hiện giờ bắt đầu nảy sinh hết thảy, cũng giống hệt kiếp trước.
Tất cả mọi người đều khen ngợi Đường Mộng Dĩnh, mà Tô Thiên Từ nàng lại thành công làm nền. Đúng lúc này…
“Thiên Từ, cô chuẩn bị cho bác món quà gì vậy?” Đường Mộng Dĩnh thành công đem đề tài chuyển đến trên người Tô Thiên Từ, vẻ mặt thiện ý, tự nhiên, hào phóng cười với nàng.
A, quả nhiên là vậy.
Hành động này, ở trong mắt người khác là vì tránh để cho nàng xấu hổ mà làm việc thiện.
Nhưng mà Tô Thiên Từ biết, cô ta chính là muốn làm nàng xấu mặt.
Năm đó Tô Thiên Từ đối mặt với việc thiện mà Đường Lệ Dĩnh làm vô cùng xấu hổ.
Bởi lẽ, món quà mà Tô gia chuẩn bị giúp nàng là hàng xa xỉ, giá trị tiền cao, nhưng mà so với cái khả năng làm sườn sám của Đường Mộng Dĩnh căn bản không đáng nhắc tới.
Ở trước mắt bao người lúc ấy, khi nàng lấy quà ra thì bị bà Đường thả một câu, “như vậy là không có tâm, vẫn chưa phải là con dâu Lệ gia rồi,” do đó khiến mọi người không thích, ngươi một lời, ta một câu mà khen Đường Mộng Dĩnh khiến Lệ phu nhân vốn đã không thích cô con dâu này thì phẫn hận vô cùng, hận tới mức không thể khiến Lệ Tư Thừa ly hôn với nàng mà cưới Đường Mộng Dĩnh.
Cuối cùng vẫn chính là Đường Mộng Dĩnh mở miệng giải vây mới giúp nàng hóa giải cục diện xấu hổ lúc đó.
Đáng thương là lúc đó đầu óc Tô Thiên Từ đơn thuần, không hề biết là bị Đường Mộng Dĩnh gài bẫy, còn vô cùng cảm kích Đường Mộng Dĩnh.
Kiếp trước của nàng trước sau đều ôm một tâm lý lạc quan hướng thiện, không muốn nghĩ nhân tính hiểm ác cỡ nào, lại không nghĩ tới, cũng chính vì cái tâm lý đó khiến nàng bị hại thảm cả một đời.
Đời này, nàng tuyệt đối không đi vào vết xe đổ đó nữa.
Hơi mỉm cười, Tô Thiên Từ không có trả lời Đường Mộng Dĩnh luôn, mà chuyển ánh mắt đến chiếc sườn xám màu xanh lục trong tay Lệ phu nhân rồi tựa như có chút kinh ngạc hỏi: “Mộng Dĩnh, cô là bái Lão Khang Thành sườn xám làm thầy sao?”
Đường Mộng Dĩnh không nghĩ Tô Thiên Từ đột nhiên hỏi chuyện khác như vậy, đối với vấn đề này có chút ngạc nhiên, mà bà Đường đứng bên cạnh Đường Mộng Dĩnh liền không khách khí cười nhạo một tiếng: “Cô cho là Mộng Dĩnh nhà chúng tôi cả ngày chơi không như cô sao? Con bé đi du học Australia, mấy ngày trước mới tốt nghiệp trở về.”
vạch trần trước mặt mọi người (2)
Tô Thiên Từ vẻ mặt kỳ quái, chỉ chỉ cái sườn xám, “Thì chính là tôi nhìn thủ pháp thêu đa dạng này, xác thực là thủ pháp của Lão Khang Thành sườn sám nha, mọi người xem, cái đường cong nhỏ này là thủ pháp đặc biệt chỉ có mình Ngải lão sư phụ làm được.”
Nét cười trên mặt Đường Mộng Dĩnh cứng đờ, bà Đường thì tức giận đập vào tay nàng, nói: “Chỉ giỏi nói, muốn vuốt mông ngựa Mộng Dĩnh nhà tôi sao? Tay nghề của con bé xác thực vô cùng tốt, loại như cô không thể so sánh được.”
Lệ phu nhân cũng có chút không vui, lạnh lùng nhìn Tô Thiên Từ: “Cô thì biết gì, sườn xám cũng chưa từng mặc qua vài lần, còn nói là thêu, đừng làm tôi xấu mặt.”
Nghe vậy thì sắc mặt Đường Mộng Dĩnh hơi dịu đi chút.
Tuy rằng không biết cái con bé ngu ngốc này làm sao mà biết được, nhưng mà những điều cô ta nói sẽ không có người tin.
Quả nhiên những vị phu nhân ngồi xung quanh đều dành cho Tô Thiên Từ ánh mắt khiển trái. Bà Lý còn nói: “Mộng Dĩnh hao tổn sức lực để làm một bộ sườn xám tặng cho mẹ cô, cô nói như vậy đúng là không thích hợp.”
“Cô nếu lợi hại như vậy thì cũng có thể làm tặng mẹ cô một bộ, không cần phủ nhận tâm ý của người khác như vậy, thật là bỉ ổi!”
“Tôi vốn đang không hiểu vì sao mẹ chồng cô không thích cô, hiện giờ thì tôi hiểu rồi. Có một cô con dâu như cô, là tôi, tôi cũng không thích nổi.”
…..
“Các bác đừng nói vậy,” trên mặt Đường Mộng Dĩnh có vẻ đồng tình, “Thiên Từ cũng không phải cố ý mà. Có khả năng cô ấy nghĩ sai thôi.”
“Nghĩ sai cái gì mà nghĩ sai!” Bà Đường nâng cao giọng, “Nghĩ sai mà nói tới như vậy, nếu chẳng may mà đúng cái gì chẳng phải là còn muốn lên trời sao?”
Tô Thiên Từ lạnh lùng liếc mắt nhìn bà Đường một cái nói: “Bà Đường, đây đúng là thủ pháp của Ngải lão sự phụ. Tôi có chứng cứ.”
Bà Đường cười lạnh một tiếng, vẻ mặt hoàn toàn khinh thường, “Tôi còn tưởng Tô gia đưa cô về, dạy dỗ hai năm trời có thể dạy cho cô chút tiền đồ. Hiện giờ xem như tôi đã hiểu, từ trong xương cốt đã đê tiên, thì dù có dạy có dưỡng thế nào cũng không thể dưỡng ra một bông hoa.”
Lời này, chanh chua mà khắc nghiệt.
Các vị phu nhân trong phòng đưa mắt nhìn nhau, không ai nói gì, không khí có chút cổ quái.