⬅ Trước Tiếp ➡
Lời này, thật sự là khó nghe.
Ánh mắt của mọi người đều nhìn vào Tô Thiên Từ.
Tô Thiên Từ sắc mặt khó coi tới cực điểm, bàn tay véo vào trong cánh tay chính mình.
Ai cũng cho rằng Tô Thiên Từ sẽ nổi giận, rốt cuộc nói như vậy, ai nghe cũng không thấy dễ chịu, huống chi tính tình Tô Thiên Từ từ xưa vẫn nổi tiếng xấu.
Chỉ là, nàng không có nổi giận.
Tô Thiên Từ chỉ lạnh lùng cười một tiếng: “Trong xương cốt đê tiện thì xác thực là khó có thể thay đổi. Kẻ cắp chuyên nghiệp còn có thể trở thành phu nhân nhà hào môn, đương nhiên sẽ dạy ra đứa con gái chân tay cũng không sạch sẽ gì.”
Bà Đường nghe xong sắc mặt thay đổi.
Bà ta thời trẻ đúng là một kẻ cắp chuyên nghiệp. Nhưng từ lúc bà ta gả cho cha Đường Mộng Dĩnh, đoạn quá khứ đen tối này đã bị che khuất, vì sao con nha đầu đê tiện này lại biết?
Bà ta vội nhìn về phía các vị phu nhân khác, các bà cũng đang ngây ngốc không hiểu Tô Thiên Từ đang nói cái gì.
Cưỡng chế sự khiếp sợ cùng tức giận trong lòng, ánh mắt bà Đường có chút né tránh lớn tiếng gào lên: “Cô đây là có ý gì?”
“Tôi có chứng cứ, nói cái áo sườn xám này là của tiệm sườn xám Lão Khang Thành do Ngải lão sư phụ làm, không phải do Đường Mộng Dĩnh làm.” Tô Thiên Từ nói rành mạch rõ ràng.
Sắc mặt Đường Mộng Dĩnh không vui nói: “Thiên Từ, cô vì sao lại nói vậy. Tôi biết cô không vui vì bác thích tôi nhiều hơn một chút, nhưng cô cũng đừng ăn không nói có như vậy
Vạch trần trước đám đông (3)
"Tôi có phải vô trung sinh hữu hay không, bản thân cô tự biết." Tô Thiên Từ lạnh lùng nhìn cô ta một cái. Đường Mộng Dĩnh đón lấy ánh mắt của cô, đột nhiên trái tim đập mãnh liệt.
Trong nháy mắt dường như có cái gì tràn ra từ đôi mắt Tô Thiên Từ đâm thẳng vào mắt cô ta.
Đó ý hận thù!
Thù hận đậm đặc như máu, lạnh lẽo tựa xương khô.
Nhưng khi Đường Mộng Dĩnh đưa mắt nhìn lại thì nó biến mất ngay lập tức tựa như vừa nãy chỉ là ảo giác của cô ta. Là ảo giác thật sao?
Tô Thiên Từ kiềm chế nỗi hận muốn cắn chết cô ta, lạnh lùng nói:"Sư phụ Ngải của cửa hàng sườn xám ở Khang Thành có người tình là người Ả Rập, tên Hạnh Phúc nên mỗi lần sau khi ông làm xong trang phục đều sẽ để lại một ký hiệu riêng của ông trên cổ áo, là tiếng Ả Rập, ngụ ý Hạnh Phúc."
"Giỏi xạo nhỉ? Cô còn hiểu tiếng Ả Rập cơ đấy?" Mặt bà Đường rặt vẻ khinh thường.
"Có phải xạo không bà nhìn là biết." Tô Thiên Từ lật cổ áo lên. Bà Đường nhìn hàng chữ nhỏ đen trên đó, nói:"Này chỉ là thêu hoa bình thường thôi mà, sao biết là chữ Ả Rập được?"
Tô Thiên Từ sớm đã dự liệu được điều ấy bèn hô:"Dì Lục."
Bà giúp việc Lục bị Tô Thiên Từ gọi ngây cả ra, tự nhiên bị gọi như vậy lập tức hồi thần đáp:"Có đây!"
"Giúp cháu gọi Lệ Tư Thừa ra đây được không?" Nói rồi nhìn mẹ Lệ:"Mẹ có thể không tin con nhưng chắc sẽ tin con trai mình chứ? Anh ấy biết tám ngôn ngữ gồm cả tiếng Ả Rập, để anh xem là biết liền."
Bà Đường hơi hoảng, bén giọng bảo:"Có ý gì, cô cảm thấy tôi đang lừa lọc người ta à?"
Tô Thiên Từ cười mỉa mai:"Có phải lừa hay không tôi chịu, nhưng chắc chắn là cách thêu của sư phụ Ngải."
"Bỏ qua đi, mẹ." Đường Mộng Dĩnh nói:"Thiên Từ, vốn chuyện cũng không nhiều, cô làm vậy là muốn hăm hăm dọa người à, cô nói đúng là đúng chắc."
"Không phải," Trái tim Tô Thiên Từ hận tới run lên:"Đối với cô là thế, nhưng lời mẹ cô vừa nãy thật sự rất làm tổn thương người khác."
Đường Mộng Dĩnh im lặng, trách móc nhìn bà Đường. Lời vừa rồi ai nghe được cũng cảm thấy nó quá phận. Tô Thiên Từ nói hoàn toàn đúng, ngay cả mẹ Lệ cũng có chút giận dữ. Dù không ưa nhưng vẫn là con dâu của mình, nó bị chỉ thẳng mặt mắng mỏ sao có thể bỏ qua được.
"Nếu chứng minh được tôi nói là đúng, thế thì bà Đường phải xin lỗi tôi!" Tô Thiên Từ nói.
Bà Đường khó chịu bảo:"Mắc gì?"
"Bà không dám à? Bà sợ tôi vạch trần lời nói dối của bà phải không?"
Sắc mặt bà Đường khó coi tới cực điểm, nếu bà ta còn cố không để dì Lục đi gọi Lệ Tư Thừa thế khác gì nhận mình lừa đảo đâu?
Nếu vậy không chỉ danh dự bà ta mà cả nhà họ Đường, Đường Mộng Dĩnh cũng sẽ bị bêu xấu. Nhưng để Lệ Tư Thừa nhận ra chữ thêu trên đó, thì phải làm sao đây? Đợi rồi đợi, vừa Tô Thiên Từ cũng nói là Lệ Tư Thừa biết tám thứ tiếng bao gồm tiếng Ả Rập nữa nhỉ? Bà Đường cắn răng, thét lên:"Ăn nói vớ vẩn, ai thèm sợ!"
"Thế dì đi gọi đi!" Mẹ Lệ mở miệng:"Kêu nó ra đây xem chữ cho người ta im mồm."
 
Chương này đang được cập nhật...Mời bạn quay lại sau nhé !
Lệ lão gia
"Thì ra là thế." Một người bà có quan hệ tốt với bà Đường như hiểu ra:"Bà Đường thân thể không tốt, Mộng Dĩnh cũng là hiếu kính không muốn để bà thất vọng."
Đường Mộng Dĩnh hơi áy náy cúi đầu, quay lại cúi người thành thật xin lỗi:"Xin lỗi, con chưa kịp giải thích, nhưng con không cố ý đâu, chỉ định sau này sẽ nói lại, ai ngờ Thiên Từ...lại tích cực thế này..."
"Chính là thế, có chuyện bé tí cũng không tha, đúng là nhỏ nhen!" Bà Đường tiếp lời cháu:"Nhà họ Tô không dạy dỗ cô nên người à, cô chỉ là đứa con riêng nhà họ Tô thôi, chả biết Lệ lão gia nghĩ gì nữa."
Theo bà ta thì Đường Mộng Dĩnh mới nên là người gả vào Lệ gia mới đúng. Gương mặt bà Lệ khó coi, chung quy cũng là con dâu nhà họ Lệ, dù không ưa gì song bị người ta mắng thế kia khác gì đang đạp lên mặt bà đâu.
"Tôi nghĩ thế nào về người cháu dâu xem ra bà rất muốn biết!" Giọng nói già nua vang lên, vô cùng giận dữ.
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên quay đầu.
"Lệ lão gia."
"Thủ trưởng Lệ."
"Bố..."
⬅ Trước Tiếp ➡