⬅ Trước Tiếp ➡

Ôn Ngôn lục lọi cả đêm cũng không tìm thấy chiếc hộp kỷ vật mà bà nội nói có liên quan đến thân thế của cô.
Sáng sớm hôm sau, điện thoại của Cố Cẩn Mặc gọi đến.
"Em đang ở đâu?"
"Có chuyện gì?" Giọng cô lạnh lùng xa cách chưa từng có.
"Về nhà đi, tôi có chuyện cần nói với em."
"Đó không phải là nhà của tôi." Cô nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài, cổ họng nghẹn ngào chua xót "Có chuyện gì thì nói luôn qua điện thoại đi."
"Quen Tạ Nhất Dã từ khi nào?" Anh đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu chất vấn "Ly hôn với tôi là để đường hoàng ở bên anh ta?"
Tạ Nhất Dã?
Cái tên này nghe có chút quen thuộc.
Ôn Ngôn sực nhớ ra, đây hình như là tam thiếu gia nổi tiếng của nhà họ Tạ.
Không hiểu sao Cố Cẩn Mặc lại hiểu lầm mối quan hệ giữa cô và Tạ Nhất Dã, nhưng nếu đã ký thỏa thuận rồi, có những chuyện cô cũng không muốn giải thích hay đào sâu thêm nữa.
"Cố Cẩn Mặc, chúng ta đã ký thỏa thuận ly hôn, chuyện riêng tư của tôi hy vọng anh đừng xen vào."
"Đã ký thỏa thuận, nhưng vẫn chưa chính thức ly hôn." Giọng Cố Cẩn Mặc cực kỳ lạnh lùng "Không phải em nói Thiển Thiển hại bà nội em sao? Tôi đã gọi người hộ lý đến rồi."
Người hộ lý đang ở nhà họ Cố?
Chiếc điện thoại Ôn Ngôn đang cầm trên tay run lên bần bật.
Sau ngày hôm đó, cô tìm mọi cách liên lạc với người hộ lý nhưng đều vô vọng. Không ngờ người đó lại bị Cố Cẩn Mặc tìm thấy.
"Được, tôi qua ngay."
Không phải là muốn một sự thật sao?
Vậy thì cô sẽ cho họ thấy sự thật trần trụi.
Ôn Ngôn vội vã bắt xe đến nhà họ Cố. Vừa bước vào, cô không thấy người hộ lý đâu, mà lại đập vào mắt cảnh tượng Tô Thiển Thiển đang ngồi ung dung thưởng thức bữa sáng.
Tô Thiển Thiển tao nhã dùng bữa, dì Trương bận rộn phục vụ xung quanh. Người không biết chuyện còn tưởng Tô Thiển Thiển mới là nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của căn biệt thự này.
Ánh mắt thờ ơ của Ôn Ngôn rơi vào vị trí Tô Thiển Thiển đang ngồi. Đó là chỗ ngồi quen thuộc của cô, gần cửa sổ thông thoáng, ánh sáng tốt, có thể ngắm nhìn toàn cảnh hồ nước xa xa. Giờ đây, vị trí ấy đã bị một người phụ nữ khác ngang nhiên chiếm giữ.
"Thiếu phu nhân..." Thấy cô bước vào, dì Trương lộ vẻ lúng túng, tay chân thừa thãi.
"Ôi, cô đến rồi à?" Tô Thiển Thiển ngẩng đầu cười ngây thơ vô hại "Không chuẩn bị phần bữa sáng cho cô, cô sẽ không để ý chứ?"
Ôn Ngôn lúc này mới phát hiện, trên bàn toàn là những món ăn thanh đạm, bổ dưỡng, vừa nhìn đã biết là được chuẩn bị riêng theo khẩu vị của Tô Thiển Thiển.
Gió chiều nào che chiều ấy vốn là bản năng sinh tồn của con người, huống chi dì Trương chỉ là người làm nhận lương của nhà họ Cố.
Nụ cười của Ôn Ngôn không chạm đến đáy mắt "Cô Tô dù sao cũng là khách, dì Trương tiếp đãi khách chu đáo là phải đạo."
Một chữ "khách" này vừa là sự mỉa mai sâu cay, vừa là lời nhắc nhở về thân phận.
Tô Thiển Thiển lại không hề để tâm, cười hì hì đáp trả "Bây giờ là khách, nhưng chẳng mấy chốc sẽ thành chủ nhân thôi."


⬅ Trước Tiếp ➡