"Vậy phải xem tôi có đồng ý ly hôn hay không đã. Nếu tôi không đồng ý, cô vĩnh viễn cũng chỉ là kẻ đứng ngoài lề, không bao giờ danh chính ngôn thuận bước vào cửa nhà họ Cố được." Ôn Ngôn nói xong, đột nhiên cảm thấy phương pháp này cũng không tồi.
Nếu ly hôn một cách dễ dàng như vậy, chẳng phải là đang thành toàn cho đôi gian phu dâm phụ này sao?
Nếu bà nội không xảy ra chuyện, cô sẽ cam tâm tình nguyện rút lui. Nhưng bà nội bị chính Tô Thiển Thiển hại chết, việc không ly hôn ngược lại có thể là cách trả thù tốt nhất đối với Tô Thiển Thiển.
Quả nhiên, lời này vừa thốt ra, sắc mặt Tô Thiển Thiển liền biến đổi "Cô muốn làm gì?"
"Chỉ cảm thấy để cô mãi mãi mang danh tiểu tam cũng là một ý kiến hay."
Mãi mãi làm tiểu tam, vậy thì mọi nỗ lực và toan tính bấy lâu nay của cô ta đều đổ sông đổ biển
Tô Thiển Thiển quyết không cho phép chuyện này xảy ra.
"Ôn Ngôn, nếu không phải vì nể mặt anh Mặc, cô ngay cả tư cách đứng đây nói chuyện với tôi cũng không có." Nghĩ đến lời cảnh cáo trước đó của Cố Cẩn Mặc, Tô Thiển Thiển tức đến ngứa gan bàn tay.
Cố Cẩn Mặc nói Ôn Ngôn dù sao cũng làm vợ anh mấy năm, không có công lao cũng có khổ lao, bảo cô ta đừng làm quá đáng.
Nhưng nếu ép cô ta đến đường cùng, chuyện quá đáng hơn nữa cô ta cũng dám làm.
"Cô thật đáng thương. Anh Mặc đã không còn yêu cô nữa, vậy mà cô còn mặt dày bám riết không buông."
Lời của Tô Thiển Thiển như một thanh kiếm sắc bén tẩm độc, đâm trúng vào tim cô.
Ôn Ngôn cười mà không nói.
Làm gì có chuyện yêu hay không yêu, Cố Cẩn Mặc từ đầu đến cuối chưa từng yêu cô dù chỉ một giây.
"Cô Tô, kẻ chen chân vào hạnh phúc của người khác mới là kẻ không biết xấu hổ nhất."
"Cô nói bậy " Tô Thiển Thiển tức giận mất kiểm soát, lao tới đưa tay định cào nát mặt cô. Ôn Ngôn nhanh nhẹn né sang một bên.
Tô Thiển Thiển không kịp hãm đà, cả người lao thẳng về phía trước theo quán tính.
Phía trước là chiếc bể cá cảnh lớn.
Một tiếng "choang" chói tai vang lên, kính vỡ tan tành, nước bắn tung tóe.
Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc đó.
Ngay sau đó là một tiếng hét thất thanh xé lòng vang vọng khắp căn biệt thự.
Tay của Tô Thiển Thiển bị mảnh kính rạch một đường dài, máu tươi tuôn ra xối xả.
"Tay... tay của tôi " Tô Thiển Thiển nhìn máu chảy mà sợ đến ngây người.
Cô ta là nhà thiết kế trang sức, đôi tay là sinh mạng, là bộ phận quan trọng nhất. Nhà họ Tô thậm chí còn mua bảo hiểm hàng triệu đô cho đôi tay ngọc ngà này.
Nhưng bây giờ, vết rạch sâu hoắm đáng sợ kéo dài từ mu bàn tay đến tận lòng bàn tay.
"Ôn Ngôn, tôi sẽ giết cô " Tô Thiển Thiển đau đớn đến mất lý trí, cô ta vớ lấy một mảnh kính nhọn sắc lẹm lao về phía Ôn Ngôn, thề sẽ rạch nát gương mặt đáng ghét kia.
Đúng lúc này, một bóng đen cao lớn chắn ngay trước mặt Ôn Ngôn. Người đó đưa tay ra, nắm chặt lấy mảnh kính sắc nhọn.
Máu đỏ tươi chảy dọc theo mảnh kính, nhỏ tong tong xuống sàn nhà.
"Anh Mặc "
"Cố Cẩn Mặc "
Ôn Ngôn sững sờ, tim như ngừng đập.
Tô Thiển Thiển cũng ngây người ra.
Bàn tay của Cố Cẩn Mặc... thật trùng hợp, cùng một vị trí, cùng một vết thương như cô ta.