⬅ Trước Tiếp ➡

Động tác của anh ta cực nhanh, Ôn Ngôn chỉ cảm thấy da đầu đau nhói một cái, chiếc dây buộc tóc đã nằm gọn trong tay anh ta.
Anh ta cầm dây buộc tóc lên soi dưới ánh nắng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp khẽ cong lên. Ngũ quan tinh xảo của anh ta còn kinh diễm hơn cả những ngôi sao điện ảnh nổi tiếng, nhưng vẻ đẹp này lại mang một chút hoang dã, phong trần vô cùng quyến rũ.
Anh ta trông quá nổi bật, thảo nào lại có vốn liếng để làm một tay chơi khét tiếng.
Ôn Ngôn cảm thấy có chút không ổn.
"Chỉ cần một cái dây buộc tóc thôi sao?"
Cô không thể tin được, đây lại là điều kiện trao đổi của Tạ thiếu gia.
"Ừm." Tạ Nhất Dã chăm chú nhìn vào những sợi tóc vương trên dây buộc, xác nhận điều gì đó rồi mới nhếch môi cười xấu xa "Cũng không hoàn toàn là vì cô."
Chỉ riêng những lời hỗn xược mà Tô Thiển Thiển dám nói ở quán bar lần trước, anh ta cũng đã định cho cô ả một bài học nhớ đời rồi.
Còn về sợi dây buộc tóc có dính vài sợi tóc này, anh ta muốn mang đi xét nghiệm ADN bí mật.
Nghi ngờ trong lòng ngày càng lớn, vậy thì tốt nhất nên dùng khoa học để xóa bỏ hoặc xác nhận nghi ngờ này.
Nhìn hành động kỳ quặc khó hiểu của anh ta, trong lòng Ôn Ngôn cứ thấp thỏm không yên. Cô một lần nữa chắc chắn rằng Tạ Nhất Dã căn bản không hề nghiêm túc với chuyện hợp tác này.
Cái gì mà hạ bệ cây đại thụ nhà họ Tô, đây có lẽ chỉ là trò đùa tiêu khiển của Tạ tam thiếu khi rảnh rỗi mà thôi.
Ngay từ đầu, cô không nên tin vào lời nói của một công tử bột như Tạ Nhất Dã.
Người nhà họ Tạ cao sang quyền quý, vô duyên vô cớ sao lại đi giúp một kẻ không thân không thích như cô chứ.
Ôn Ngôn lịch sự chào tạm biệt anh ta, cũng không buồn hỏi khi nào anh ta có thể phá hỏng dự án, vì cô căn bản không tin Tạ Nhất Dã sẽ thật sự ra tay giúp mình.
Nhìn bóng lưng Ôn Ngôn rời đi, Tạ Nhất Dã muốn đi theo, nhưng nghĩ đến sợi dây buộc tóc quan trọng trong túi, liền dừng bước.
Bây giờ điều quan trọng nhất là dùng mẫu tóc của cô để xét nghiệm ADN.
Ôn Ngôn có phải là em gái ruột thịt của anh ta hay không, chẳng mấy chốc sẽ có câu trả lời chính xác.
...
"Cô ta lại đưa vật tùy thân như dây buộc tóc cho Tạ Nhất Dã, chẳng lẽ cô ta và Tạ Nhất Dã thật sự..."
Tại cổng biệt thự, Tô Thiển Thiển giả vờ ngạc nhiên thốt lên, ánh mắt liếc nhìn Cố Cẩn Mặc.
Cố Cẩn Mặc nhíu mày, đôi đồng tử đen láy như xoáy nước sâu thẳm, khiến người ta không thể nhìn thấu cảm xúc thực sự của anh.
"Tôi đưa em về."
Anh lạnh lùng bước về phía trước, Tô Thiển Thiển vội vàng lon ton đi theo saụ
Ôn Ngôn lại dám ngɵạı tình công khai ngay trước cửa nhà...
Cô ta đang lo không biết đối phó với cô thế nào, không ngờ Ôn Ngôn lại tự mình dâng dao cho cô ta nắm đằng chuôi.
Tô Thiển Thiển lén lút soạn một tin nhắn trên điện thoại, gửi tin tức nóng hổi này cho tòa soạn báo lớn nhất thành phố.
Ngày hôm sau, Ôn Ngôn đến bệnh viện nơi bà nội từng điều trị.
Cô muốn tìm thêm manh mối hoặc bằng chứng còn sót lại.
Nhưng không ngờ lại oan gia ngõ hẹp gặp người quen ở cửa.
Là Tô Thiển Thiển.


⬅ Trước Tiếp ➡